Nếu tin thật, trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu mới thấy hoảng.
Nếu tin thật, liệu tiện thể bắt đầu nghi ngờ phận của Ngụy Chiêu Chiêu ?
Cô hoảng hốt bước xuống một bậc thềm, ngước cổ Quý Hựu. Vẻ mặt căng thẳng luống cuống, hai bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, móng tay bấu sâu da thịt mà chẳng hề :
"Là lời thật lòng, nhưng... nhưng cũng là lời trái lòng. Quý Hựu, bảo chịu trách nhiệm với em, trong lòng em vui lắm, cũng ... cái tâm tư đây em dành cho mà. ! em đổi ý , em lỡ dở cuộc đời , cũng cùng sống một cuộc sống tình cảm tới già. Em... em chùn bước , nên bảo chịu trách nhiệm với em, em nhận."
Hóa là thích , mà là quá thích .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Thích tới mức thà vứt bỏ cả tâm nguyện của bản , để cho tự do.
Bàn tay Quý Hựu khẽ nhúc nhích, giúp cô vuốt mái tóc rối tung rối mù chẳng hiểu vì . Chỉ là cái bộ dạng tay chân luống cuống của cô, Quý Hựu sợ hành động của sẽ khiến cô cảm thấy đường đột, sợ hãi.
"Vậy..."
Thấy Quý Hựu hé miệng, Ngụy Chiêu Chiêu sợ câu gì mà cô đỡ nổi, bèn vội vàng đáp: "Thực em bàn với chuyện dì Từ sắp tới chơi!"
Quý Hựu chùng lòng, cũng để bụng việc kịp hết câu.
Ngày rộng tháng dài, cơ hội thiếu gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-144.html.]
Anh gật đầu: "Em ."
Nhắc tới chuyện chính, Ngụy Chiêu Chiêu lập tức vứt sạch những chuyện ban nãy đầu, dẫu thì đây mới là chuyện hệ trọng thực sự.
Cô nhịn đưa tay vuốt tóc, mở lời đầy khó nhọc: "Chuyện là thế , thì, cũng hồi ở làng chúng đám cưới mà..."
Nói tới đây, Ngụy Chiêu Chiêu thấy chột , dám thẳng Quý Hựu nữa: "Dì Từ với em tình cảm thiết lắm. Nếu dì mà chúng ngủ riêng, chắc chắn sẽ lo lắng. Nói chừng dì mách em, tính em thế nào cũng đấy..."
Càng về , Ngụy Chiêu Chiêu càng đuối lý.
Những ký ức về việc Ngụy từng mẩy ép Quý Hựu cưới cô như nước vỡ bờ cuồn cuộn ùa về.
Tóm là mấy chuyện chẳng ho gì, là bắt cóc đạo đức.
Quý Hựu cũng nhớ như in chuyện đó. Lúc bấy giờ cũng hận giận. Chỉ điều chuyện qua . Nhìn dáng vẻ hèn mọn, đuối lý mà vẫn cố cãi chày cãi cối của Ngụy Chiêu Chiêu, mặt xẹt qua vài nét trêu chọc.
Vài giây thấy đàn ông lên tiếng đáp lời, trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu bắt đầu sốt ruột. Cô ngước mắt lên, khuôn miệng nhỏ nhắn tía lia: "Em thể dọn sang phòng ngủ một thời gian ? Thực cũng chỉ tối ngủ chung một phòng thôi, ban ngày chúng đều bận rộn cả, em sẽ phiền ! Hơn nữa cứ yên tâm, em sẽ trải t.h.ả.m ngủ đất, tuyệt đối để chịu rét! Chiều mai dì Từ tới đúng ? Anh yên tâm , trưa mai em sẽ về tự dọn đồ đạc sang, tuyệt đối phiền tới , em sẽ tự sắp xếp thỏa!"
"Cuối cùng là—", Ngụy Chiêu Chiêu mím môi: "Thực em ngủ nhanh lắm, cứ coi em như c.h.ế.t là , em thề sẽ tạo chút cảm giác tồn tại nào !"