"Đến đấy khắc , lời nên thì đừng lung tung." Quý Hựu bực dọc đầu bước .
Tới phòng thông tin, Quý Hựu cầm ống lên: "Mẹ ạ?"
Người đầu dây bên phấn khích với bên cạnh: "Bắt máy , bắt máy , bà đây."
Quý Hựu đây là giọng đẻ của , trong lòng cũng an tâm đôi chút.
Ban đầu điện thoại từ nhà, Quý Hựu vẫn căng thẳng. Người nhà thường ít khi gọi điện, cước phí đắt đỏ dùng tùy tiện, thế nên phần lớn là gửi thư.
Anh còn tưởng chuyện gì gấp, nhưng cái giọng điệu , xem chừng .
Giọng nhanh vang lên:
"Tiểu Hựu ! Mẹ đây, vợ con đây! Mẹ con bận, nên ngắn gọn thôi nhé!"
Người bên hắng giọng, chẳng thèm cho Quý Hựu lấy một cơ hội chào hỏi, cái giọng cứ thế tằng tằng b.ắ.n tiếp: "Chuyện là thế , cũng đường đột với gấp gáp quá! Có chị họ xa của bệnh bao năm nay tự dưng dạo trở nặng. Người cứ bảo ở Thủ đô khám bệnh lắm, mấy đứa con trai hiếu của bác mới gom góp chút tiền cho lên Thủ đô chạy chữa!"
"Bác , lúc chẳng thèm với một tiếng, bây giờ đang ở một trong nhà khách đấy, cô thế cô, còn tốn những năm hào một ngày. Thế nên mới nghĩ, đây con bảo nhà con phân trong bộ đội hai cái sân ? Mẹ đang tính xem liệu thể để bác qua đấy ở nhờ vài hôm ? Chẳng lâu , vài hôm thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-135.html.]
Nói xong, Ngụy cảm thấy vẫn đủ vẹn , bèn bồi thêm một câu: "Hồi Chiêu Chiêu còn bé, dì mua cho nó ít kẹo . Cái thời kẹo bánh hiếm hoi nhường nào, con xem đúng ?"
Bà câu là tính toán cả đấy.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Nếu Quý Hựu để tâm đến Chiêu Chiêu nhà bà, thì sẽ thể phớt lờ câu .
Quý Hựu xong, giọng điệu khựng : "Mẹ để con suy nghĩ ."
Chuyện ở nhờ chỉ là chuyện nhỏ, hơn nữa Quý Hựu cũng nhờ vả quan hệ ở các bệnh viện Thủ đô, khám bệnh sẽ tiện hơn nhiều.
Quan trọng là, hiện giờ và Ngụy Chiêu Chiêu vẫn đang ở riêng hai sân...
Anh : "Hay là thế ... Mẹ , để con thuê cho dì một căn nhà t.ử tế ở gần bệnh viện, tiện khám bệnh, con thời gian cũng qua thăm dì ."
Lời dứt, Ngụy ở đầu dây bên mới kịp thốt lên một tiếng "Hả?" thì điện thoại Quý giật lấy. Giọng bà hiếm hoi mang theo vài phần giận dữ:
"Quý Hựu con thế hả? Đây là họ hàng bên nhà vợ con, còn đối xử với Chiêu Chiêu như . Ở Thủ đô con cũng coi như nửa chủ , gì cái đạo lý mời về nhà ở? Thuê nhà ư? Nhà bên ngoài đến mấy cũng bằng nhà ruột thịt! Chuyện mà con đồng ý, con nghĩ xem con bé Chiêu Chiêu sẽ nghĩ thế nào ? Một dì yêu thương con bé như thế con từ chối phũ phàng, chẳng buồn c.h.ế.t ? Thân chồng, con thế mà coi ?"
Chẳng vì hiếm khi Quý một tràng dài với Quý Hựu như , giọng điệu còn kích động thế, nên đầu óc Quý Hựu chợt trống rỗng, liền đồng ý: "Vâng, dì ở ạ? Chiều nay tan con sẽ bàn bạc với Chiêu Chiêu..."