Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-03-26 12:20:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quý Hựu nhạt giọng "Ừ" một tiếng: "Đêm mộng mị."

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Nói xong câu , hé nửa mắt, đập tầm là trần xe jeep màu xanh lục bảo.

Đâu chỉ là ngủ ngon, đêm hôm mở thao láo mắt đến tận sáng, hôm qua mới chợp mắt mấy tiếng. Chẳng hiểu buổi tối cứ trằn trọc lăn lộn, trong lòng luôn chút yên tâm.

Vốn dĩ Tiểu Trương còn hỏi han thêm vài câu, nhưng trong buồng xe yên tĩnh vang lên tiếng thở đều đều của Quý Hựu. Tiểu Trương sờ mũi, thức thời phiền nữa.

Ngụy Chiêu Chiêu đến thực đường lúc năm giờ hai mươi. Cô canh chuẩn giờ mới , trong lòng khỏi thấp thỏm.

"Ây da, Chiêu Chiêu đến ? Ra ăn chút gì lót !"

Bên trong mới một dì Chu, dì đang thong thả ăn sáng.

Thấy vẻ mặt thở phào của Ngụy Chiêu Chiêu, dì Chu rạng rỡ, bê một bát to tướng đựng lộn xộn các loại đầu thừa đuôi thẹo tiện món chính đặt giữa, tiện tay lấy thêm một đĩa nhỏ củ cải muối: "Chỗ chúng sáng ngoại trừ mở bếp sớm, thì mấy đến chẳng ai căn giờ chuẩn thế ! Buổi sáng mà, chủ yếu đồ hấp với luộc, chẳng tốn mấy thời gian, cũng chuẩn nhiều!"

Ngụy Chiêu Chiêu cầm một củ khoai lang be bé hình thù kỳ dị lên bóc vỏ: "Vâng, cháu cảm ơn dì Chu ạ."

Trong mắt cô giấu nổi vẻ nhẹ nhõm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-133.html.]

Chỗ đúng là cô đến sai mà, khoan bàn đến chuyện công việc mệt , chủ yếu là Ngụy Chiêu Chiêu vốn hứng thú với chuyện bếp núc, hơn nữa tính tình của mấy dì, mấy bác ở đây đều , bầu khí vui vẻ.

Giờ thêm một điểm cộng nữa, đó là đều cạnh tranh gay gắt. Ban đầu mới đến, Ngụy Chiêu Chiêu vẫn mang theo tư tưởng của dân thuê thời hiện đại, hồi , hễ sếp đến đến thì coi như là muộn.

Thế nên chuyện bấm thẻ đúng giờ Ngụy Chiêu Chiêu hoảng, giờ ít nhất cũng nơm nớp lo sợ chuyện nữa.

Đợi đến tầm năm giờ bốn mươi cũng dần đông đủ. Sáu giờ thực đường mới mở cửa, đến mở bếp sớm kịp bắc nồi nấu mấy món tốn thời gian như cháo các loại, đến chỉ việc chia đồ ăn từng cái chậu sắt to để lát nữa tiện lấy đồ cho khách.

Ngụy Chiêu Chiêu phân mấy công đoạn chuẩn . Bác Trần hỏi cô một câu bánh bao , Ngụy Chiêu Chiêu gật đầu cái rụp, thế là gọi luôn.

"Cái nhân của cháu cần hấp chín bác ngửi cũng là ngon, nhưng mà Chiêu Chiêu , cháu cho nhiều mỡ quá đấy. Thực đường của chúng tuy phục vụ quân nhân và nhà của họ, nhưng cũng thể để lỗ vốn , đúng nào?"

Vừa nãy cái điệu đổ dầu của Ngụy Chiêu Chiêu mà bác Trần xót hết cả ruột. cô bé ngoan ngoãn, việc nhanh nhẹn, ông chỉ trách ban nãy trông, ngoảnh ngoảnh chỗ nhân thịt thấm đẫm dầu bóng loáng cả lên .

Ngụy Chiêu Chiêu ngượng ngùng gật đầu: "Cháu bác Trần."

Hoàn là do vài thói quen thời hiện đại cô vẫn sửa , chú ý mới xong.

"Mà thôi cũng , bánh bao nhân thịt với mấy món nấu riêng chúng chỉ phục vụ cho lãnh đạo. Bác thấy tay nghề của cháu, khéo phụ bác nấu bếp riêng đấy!"

 

 

Loading...