Chỉ là cô tiếp xúc nhiều với Khương Ân Minh, nên buột miệng lầm bầm với vẻ mấy tình nguyện: "Anh sợ lạnh thế cơ ? Anh họ thì chả sợ , mặc áo mỏng tang ngoài trời lạnh cả nửa tiếng mà tay vẫn ấm hổi đấy!"
Khương Ân Minh xong nhịn . Anh đoán chừng cô nhóc vì thành kiến với Khương Nguyệt nên giận lây sang cả . Trong lòng tuy phục, nhưng khuôn mặt thanh tú quá mức lộ vẻ tủi nhè nhẹ:
" thế, sức khỏe của bằng Đoàn trưởng Quý, nên chịu gió máy. Hay thế , cô cho tá túc, đổi giúp cô việc, ?"
Điều khiến Ngụy Chiêu Chiêu ngờ tới là Khương Ân Minh bề ngoài trông vẻ như một công t.ử bột ăn chơi trác táng, nhưng việc khá thành thạo.
Sức cũng lớn. Ngụy Chiêu Chiêu nhào bột mỏi nhừ cả tay, Khương Ân Minh giành lấy nhào vài ba cái là xong.
Lúc đầu, Ngụy Chiêu Chiêu còn lúng túng và căng thẳng, nhưng thấy Khương Ân Minh việc cẩn thận và nghiêm túc, cô dần còn để tâm tới sự hiện diện của nữa.
Cả hai đều là việc, nên phối hợp với cũng khá ăn ý.
"Đến đây quen ?"
Khương Ân Minh lén Ngụy Chiêu Chiêu. Chỉ tiếc là cô nhóc cứ hệt như lúc tàu hỏa, một khi tập trung việc của là chẳng thèm đếm xỉa đến ai.
Ngụy Chiêu Chiêu cũng ngẩng đầu lên, tay vẫn thoăn thoắt việc: "Quen chứ, thứ đều ."
Thực Ngụy Chiêu Chiêu khá thích thời đại . Ít nhất thì ở đây cô ăn no mặc ấm, tối ngủ cũng yên giấc. Giờ thêm công việc, chỉ cần chăm chỉ nỗ lực, nhà nước sẽ bạc đãi những lao động.
Khương Ân Minh ngờ cô trả lời ngắn gọn như , giọng điệu chút ngạc nhiên: "Thế thì ."
Sau đó, vẻ vô tình lôi chuyện mãi canh cánh trong lòng hỏi: "Chuyện của Khương Nguyệt ban ngày, hy vọng cô để bụng. Sau sẽ để con bé xuất hiện mặt cô nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-127.html.]
Đây là sự nhất trí chung giữa hai cha con Thủ trưởng Khương.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Chưa kể Khương Nguyệt luôn ấm ức chuyện Ngụy Chiêu Chiêu sống chung một mái nhà với Quý Hựu, hôm nay nó chịu thiệt thòi lớn như , chừng sẽ tìm cách trả đũa Ngụy Chiêu Chiêu.
Ngụy Chiêu Chiêu thầm nghĩ thế thì quá, cô cũng đỡ vắt óc tìm cách tránh mặt Khương Nguyệt. Giọng cô cũng trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn: "Vâng, phiền ."
Khương Ân Minh sửng sốt, bật .
Cô nhóc thật chẳng uốn lưỡi, , luôn khiến dở dở .
thẳng thắn chút cũng , nếu Khương Ân Minh cũng chẳng đoán nổi tâm tư con gái.
"Vậy cô..."
Nửa câu " tính định cư luôn trong quân khu " còn kịp thốt thì cánh cửa bếp bên ngoài đẩy mở.
Quý Hựu tay xách phích nước nóng, ánh mắt lướt qua Khương Ân Minh , cuối cùng mới dừng Ngụy Chiêu Chiêu: "Còn nước nóng ?"
Ngụy Chiêu Chiêu lập tức tới cái bếp lò nhỏ bên cạnh: "Vẫn còn đấy, để em giúp ."
Cái bếp lò nhỏ chuyên dùng để ủ nước nóng. Lửa trong lò liu riu, nhưng đủ để đảm bảo lúc nào cũng nước nóng dùng.
"Để ." Khương Ân Minh Ngụy Chiêu Chiêu loay hoay với cái phích nước to đùng, sợ cô bỏng, nên dứt lời vươn tay nắm lấy quai phích.