Khương Ân Minh . Anh đôi mắt trong veo như trời của Ngụy Chiêu Chiêu, chỉ thấy cô ngày càng đáng yêu.
Chẳng đến khi nào trong đôi mắt mới vị trí của đây?
Phía xém chút nữa thì sặc nước bọt vì câu của Ngụy Chiêu Chiêu.
Mặc dù nãy lúc Ngụy Chiêu Chiêu, chẳng mảy may ý định hạ giọng để giấu giếm, nhưng cô hỏi thẳng thừng thế ...
Trong lòng đám đông ít nhiều cũng thấy sượng.
Trong lòng Thủ trưởng Khương cũng thấy khó chịu kém.
Ông hiểu ý của Ngụy Chiêu Chiêu, tuy lời là với khác, nhưng ngụ ý là đuổi khéo ông về.
Nói thật thì, với phận là một Thủ trưởng đường đường chính chính, ông cũng chẳng rảnh so đo với một cô nhóc. Hơn nữa, cô mời khách nhà cũng là lẽ thường tình. Đang giờ cơm nước, phận ông nhạy cảm, nhỡ kẻ tiểu nhân dòm ngó sinh chuyện đàm tiếu lưng.
Chẳng do mùi lòng khìa thơm quá vì ông thực sự xin , Thủ trưởng Khương ho khan một tiếng, kéo câu chuyện về đúng quỹ đạo, thậm chí còn cố tình cất cao giọng: "Đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu, cố ý tới tìm cháu đây. Sáng nay con gái là Khương Nguyệt ở Cung tiêu xã nhiều hành động đắc tội với cháu. đến đây để mặt nó lời xin . Xin đồng chí Chiêu Chiêu nhỏ, là do dạy dỗ con gái đàng hoàng, để cháu chịu uất ức . Tại đây, xin trịnh trọng xin cháu!"
Nói dứt lời, Thủ trưởng Khương còn nghiêm trang cúi gập chào Ngụy Chiêu Chiêu. Hũ mật ong giấu trong n.g.ự.c suýt thì rơi ngoài, ông vội vàng đưa tay lên ôm lấy.
"Hả?"
Màn xin trịnh trọng ngoài sức tưởng tượng khiến ai đó phía kiềm chế nổi sự kinh ngạc thốt lên.
Thực chỉ đó, mà cả hiện trường đều ồ lên xôn xao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-121.html.]
Không tới tìm phiền phức thì chớ, mà đến xin ?
Hơn nữa còn là đích xin một cách trang trọng mặt bao nhiêu thế ?
Mọi bất giác đưa mắt dò xét Thím Vương.
Chuyện thực sự là như bà ? Nếu đúng như thế thì tại Thủ trưởng Khương đến tận nơi xin ?
Thím Béo cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Bà sang Tiểu Đinh, mỉm tán thưởng, còn Tiểu Đinh thì cúi đầu ngượng ngùng.
Thím Béo cũng liếc về phía Thím Vương, trưng vẻ mặt đang xem kịch .
Bị chằm chằm , Thím Vương đỏ lựng cả mặt, bứt rứt, dở dở .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Trong lòng bà cũng thấy ấm ức lắm chứ! Theo tư duy của Thím Vương, nếu nhà bà mà xảy chuyện tày đình thế , nếu bà mà là một vị Thủ trưởng lớn, thì kiểu gì bà cũng chẳng đời nào đến xin ! Càng bao giờ nhận về con cái mặt bao nhiêu !
Ông Thủ trưởng Khương , bố kiểu gì !? Có ai đời bêu rếu lầm của con gái ngoài ?
Theo quan điểm của Thím Vương, những chuyện mất mặt thế giấu còn kịp, mang tới tận nơi xin ?
Bà nghĩ mãi thông, cam lòng nên đành c.ắ.n răng chịu trận, chịu bỏ về ngay.
Nhân vật chính Ngụy Chiêu Chiêu càng nghệch mặt . Cô mới gặp Khương Ân Minh vài , coi như là chút quen , nên theo phản xạ liền đưa mắt tìm quen.
Nhận ánh của Ngụy Chiêu Chiêu, nhịp tim Khương Ân Minh như lỡ mất nửa nhịp. Anh tưởng Ngụy Chiêu Chiêu nhát gan đang hoảng sợ trong lòng nên dịu giọng an ủi: "Đừng sợ, bọn chỉ đến xin thôi."