Nhìn thấy con dấu in tay áo Khương Nguyệt, giọng càng tựa như tháng Chạp giá rét: "Tại bênh vực em? Em cố ý hất đổ đồ của còn nhạo báng giữa nơi đông , còn rắp tâm hắt bát nước bẩn do gây lên cô , bảo cô cố tình hãm hại em, định bụng ăn cướp la làng."
"Khương Nguyệt, em mất mặt thật đấy, em thể loại chuyện ti tiện bẩn thỉu như thế, thể diện của em sớm chính em giẫm nát chân ."
Khỏi Khương Nguyệt Khương Ân Minh mắng cho ngớ , ngay cả Khương và Thủ trưởng Khương cũng c.h.ế.t trân tại chỗ.
Với sự hiểu của họ về con gái, họ nghĩ tới chuyện cô sẽ thêm mắm dặm muối, cố ý vống sự việc lên cho nghiêm trọng, nhưng dù thế nào hai cũng chẳng ngờ Khương Nguyệt đổi trắng đen đến mức độ !
Mẹ Khương vẫn tin hẳn, bà dè dặt hỏi: "Ân Minh, liệu con nhầm lẫn ? Nguyệt Nguyệt cũng đến nỗi là như thế chứ?"
Vừa , bà cạnh Khương Nguyệt, nhưng cũng chẳng dám thêm lời nào bảo Khương Ân Minh buông tay cô nữa.
Mẹ Khương nhận dáng vẻ lúc nổi giận của con trai còn đáng sợ hơn cả chồng hồi trẻ.
Đang nghĩ ngợi, ánh mắt của con trai chuyển hướng về phía bà, trong ánh mắt lạnh nhạt chẳng giấu nổi sự thất vọng.
Diện mạo của Khương Ân Minh thừa hưởng hết nét của Thủ trưởng Khương và Khương, vô cùng thanh tú, nhất là đôi mắt , hệt như con gái. Vậy nhưng lăn lộn trong bộ đội bao năm, dù khuôn mặt vẫn thanh tú, nhưng khí chất cả cứng cỏi hơn nhiều, đôi mắt mang nét nữ tính cũng dùng cái hờ hững thường ngày che lấp mất.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Khương Nguyệt bất giác đến ngẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-107.html.]
Hồi nhỏ trai hơn cô , Khương Ân Minh của hiện tại dù chẳng mảy may để tâm đến ngoại hình cũng vẫn đẽ và tinh tế hơn cô nhiều.
Cô khỏi nghĩ thầm, giá như khuôn mặt của trai mọc mặt thì mấy.
Trong đầu cô bất chợt hiện lên hình ảnh Ngụy Chiêu Chiêu, cô đến thế, bên cạnh Quý Hựu nếu là em họ thì cái dáng vẻ xứng đôi lứa của hai hệt như vợ chồng . Khương Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t răng, càng thêm đố kỵ.
Khương Ân Minh Khương, giọng trầm xuống: "Mẹ, cứ chiều chuộng nó như thế nữa, hôm nay Khương Nguyệt dám vu oan cho khác, ngày mai sẽ dám chuyện quá đáng hơn, ngày khi Sở lao cải thăm nó đấy."
Mẹ Khương ngậm miệng , thở dài một , hốc mắt đỏ hoe.
Khương Nguyệt vẫn phục: "Đó là vì em ghét cô ! Em cứ thích Ngụy Chiêu Chiêu thì nào? Với em chỉ trêu đùa với cô một chút, dựa mà cô em xuống đài ?"
"Người gây gổ lớn chuyện là em! Người khiến xuống đài cũng là em!" Khương Ân Minh hết sức chịu đựng, lạnh : "Em và cô mới gặp đầu tiên bắt đầu ghét cô ? Ghét vì cái gì?"
Khương Nguyệt cứng họng, cuối cùng gân cổ lên cãi: "Trực giác đầu tiên ? Em cứ thấy cô , thích đấy!"
Khương Ân Minh bước tới một bước, cúi mặt xuống, bóp c.h.ặ.t cằm Khương Nguyệt, bắt cô đối diện trực tiếp với : "Là em đố kỵ với cô , đố kỵ hơn em, đố kỵ thể ở bên Quý Hựu mỗi ngày."