Người với bạn thì ? Người cùng chung một dòng m.á.u mà.
Chỉ là hồi nhỏ lúc lóc đau lòng, Ngụy Chiêu Chiêu chỉ một nghĩ, nếu cô một đứa em trai, cô nhất định sẽ thế, sai là sai, sai thì nhận!
Đối với việc Khương Ân Minh cư xử như với Khương Nguyệt, cô hiểu, nhưng tôn trọng.
Ngụy Chiêu Chiêu mỉm , ánh nắng vặn chiếu lên khuôn mặt, một nhan sắc đến kinh trong mắt Khương Ân Minh như đang lấp lánh tỏa sáng.
Đôi môi đỏ mọng mấp máy, nhưng với , cô mật đầu Quý Hựu: "Anh họ, chúng thôi."
Mãi đến khi Ngụy Chiêu Chiêu theo Quý Hựu rời , Khương Ân Minh vẫn chôn chân tại chỗ.
Rõ ràng Ngụy Chiêu Chiêu là thể hiểu cho , nhưng trong lòng vì hai chữ thấu hiểu mà trở nên vô cùng khó chịu.
Cô với Thím Vương cũng là hiểu.
Lời thấu hiểu dành cho và dành cho Thím Vương là giống ?
Sự đối xử chẳng chút khác biệt khiến cõi lòng Khương Ân Minh như ai ném một nắm cát, xót xa khó chịu.
Anh theo bóng lưng gầy gò của Ngụy Chiêu Chiêu, nhịp tim càng lúc càng nặng nề.
Đi ngoài Ngụy Chiêu Chiêu mới sực nhớ điều gì đó: " Quý Hựu, em còn mua đồ nữa, nếu bận thì cứ về !"
May quá may quá, suýt chút nữa thì quên mua mấy thứ đại hồi quế bì để phá lấu , may mà nhớ , chứ chỗ lòng mang về khó mà nấu ngon .
Các cách khác cũng ngon, nhưng tốn quá nhiều dầu mỡ.
Quý Hựu lập tức nhớ tới chuyện băng vệ sinh, gật đầu: "Được, thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-102.html.]
Rồi nhịn báo cho cô : " bận."
Ẩn ý là: Đừng suốt ngày giục ?
Ngụy Chiêu Chiêu liếc Quý Hựu, bỗng hỏi: "À mà , tới đây, mua gì ?"
Hỏi câu , Quý Hựu cũng chẳng cách nào phản bác, đành đáp: "Vốn là , nhưng giờ thì cần mua nữa."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Chẳng lẽ thẳng toẹt với cô rằng, đến đây là để mua b.ăn.g v.ệ si.nh cho cô ?
Ngụy Chiêu Chiêu cũng vặn vẹo thêm, cô vốn chẳng thích gặng hỏi quá nhiều về chuyện của Quý Hựu, sợ sẽ phật ý.
Mấy thứ gia vị hương liệu vì nhỏ nhặt nên xếp khu đồ dùng hàng ngày, Ngụy Chiêu Chiêu đặc biệt hỏi thăm từ nên thẳng sang phía bên .
Như cũng tránh việc chạm mặt Khương Ân Minh.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu bắt đầu bất an.
Nam phụ và nữ phụ ba, mà dễ dàng chạm trán cô đến thế, hơn nữa còn kết thành oán thù, Ngụy Chiêu Chiêu chỉ mong càng tránh xa bọn họ càng .
"Cầm lấy cái ." Ngay lúc Ngụy Chiêu Chiêu định hỏi đồ, Quý Hựu chợt lôi chiếc ví tiền của .
Ngụy Chiêu Chiêu ngẩn , bật bảo: "Không họ, em tiền mà."
Tiếng họ lọt tai khiến Quý Hựu còn khó chịu hơn những , nhét thẳng ví tiền tay Ngụy Chiêu Chiêu. Sau khi tay hai thể tránh khỏi việc chạm , giả vờ như thấy vẻ ngạc nhiên mặt cô: "Cô cứ cầm lấy mà mua, thể bắt cô tốn tiền tốn sức ."
Ngụy Chiêu Chiêu sực tỉnh, hóa Quý Hựu ăn lòng heo đây mà!