Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-03-26 12:19:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bị Quý Hựu hỏi, Ngụy Chiêu Chiêu mới từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đầy vẻ do dự, cuối cùng đỏ mặt lí nhí: "Anh họ, em còn chút đồ mua, lát nữa mới về, cứ việc của ."

Trong lòng cô ngại chẳng dám vẫn đang tiếc đống lòng heo đất, chẳng còn cách nào khác, dù Khương Ân Minh bảo sẽ đền, nhưng năm cân lòng là do đích cô lựa cơ mà.

Ngụy Chiêu Chiêu thời hiện đại vốn rỗng túi, đương nhiên luôn nghĩ cách tiêu ít tiền nhất để mua đồ nhất. Dù tính nhẩm kinh nghiệm sống mới vỏn vẹn hai mươi ba năm, nhưng mắt đồ của cô tuyệt đối là hàng đầu.

Thế nên cô thật sự nỡ bỏ đống lòng heo .

Hơi bẩn một chút cũng , đằng nào mang về cũng rửa thật kỹ, rửa sạch vẫn ăn .

Chỉ là Ngụy Chiêu Chiêu cũng cần thể diện, cô tỏ mất giá mặt Quý Hựu.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Quý Hựu tức đến mức gõ cho Ngụy Chiêu Chiêu một cái đầu.

Cô chực chờ Khương Ân Minh thì thôi , còn đuổi .

Quý Hựu chẳng lên tiếng, nhưng vẫn trơ đó nhúc nhích.

Khương Ân Minh dọn dẹp nhanh, ngẩng đầu lên thấy ánh mắt nhiệt tình của cô gái nhỏ.

Anh nhịn , bật phụt một tiếng: "Sao thế? Sợ đền cho cô ?"

Khương Ân Minh ánh mắt tha thiết của Ngụy Chiêu Chiêu đang hướng về nơi khác, nhưng cô nhóc đáng yêu quá, kìm trêu chọc.

Ngụy Chiêu Chiêu há miệng, nhưng chợt nhớ điều gì đó bèn sang Quý Hựu, cuống quýt kéo tay áo : "Anh họ, về , lát nữa em về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-an-hon-quan-quan-dai-nhan-ghen-do-ca-mat/chuong-100.html.]

Quý Hựu bàn tay nhỏ bé trắng ngần , cố nhịn cái sự xúc động vỗ thật mạnh một nhát lòng bàn tay trông vô cùng mềm mại của cô, sang thẳng Khương Ân Minh: "Anh đưa cái cho chúng , cần đền."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngụy Chiêu Chiêu thoáng kinh ngạc, ngay đó nở một nụ rạng rỡ, cái đầu nhỏ gật lấy gật để như gà mổ thóc: " đúng đúng, đồng chí Khương... Khương..."

Quý Hựu nhịn : "Khương Ân Minh."

Hóa cô đến tên của cũng chẳng thèm nhớ, thế thì quá.

Ngụy Chiêu Chiêu vỗ bộp một cái đầu, tươi hớn hở bảo: "Đồng chí Khương Ân Minh, cần đền món khác , chúng đều quý trọng lương thực, chỗ lòng heo đem rửa sạch vẫn ăn , mang thẳng về là xong!"

Nói xong câu , Ngụy Chiêu Chiêu còn ném cho Quý Hựu một ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.

Ai bảo Quý Hựu chán ghét lòng heo cơ chứ? Chẳng đang sẵn lòng đây ! Xem cũng thấy chất lượng của chỗ lòng cực kỳ !

Có điều Ngụy Chiêu Chiêu vẫn quên việc Khương Nguyệt và thím Vương từng Quý Hựu mắc bệnh sạch sẽ, bèn thì thầm an ủi bên tai : "Anh cứ yên tâm, em chắc chắn sẽ rửa thật sạch sẽ, còn chút mùi vị lạ nào ."

Khóe miệng Quý Hựu giật giật: "......"

Cô tưởng thèm ăn chắc?

Khương Ân Minh bật . Biểu cảm mặt Quý Hựu quá đặc sắc, trong khi khuôn mặt Ngụy Chiêu Chiêu ngơ ngác đáng yêu, thậm chí còn mang theo vài phần đắc ý nho nhỏ.

Anh để bụng chuyện cô quên mất tên .

"Vậy để bỏ giỏ cho cô." Khương Ân Minh bưng chậu tới, Ngụy Chiêu Chiêu vội vàng lôi cái giỏ như hiến vật quý, nhưng sức nặng tay chớp mắt biến mất, cái giỏ thoáng cái gọn trong tay Quý Hựu.

 

 

Loading...