Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [Dị Năng, Mạt Thế] - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-01-26 08:17:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đàn sóc còn cướp thêm một đợt nữa: ……

 

Thôi , bọn sóc thì , nhưng cô đúng là thật ch.ó!

 

Hậm hực chia đống quả mà Diệp Thanh đưa , má bầy sóc từng con căng phồng, xoay nhanh ch.óng giải tán như chim muông gặp thú dữ.

 

Chịu cái thiệt lớn ngày hôm nay, trong lòng đám sóc để bóng ma thể xóa nhòa, từ đó về cực kỳ kinh hãi sợ hãi đối với vật hai chân xuất hiện trong rừng, chỉ cần thấy là lập tức chạy xa tít tắp, tuyệt đối dám gần nửa bước, chỉ sợ những Hắc Diện La Sát bắt thuê nô dịch nữa.

 

Đợi đám sóc , Diệp Thanh tiếp tục xuyên qua rừng rậm, thời gian của cô còn nhiều, cho nên buổi tối cô cũng định võng treo ngủ nữa, mà dự định hút năng lượng một đêm trong rừng, đợi sáng mai thật sớm thì về thành.

 

Sáng sớm hôm , nhân lúc ai, Diệp Thanh đem đống quả khô của cô đựng sọt đan bằng dây leo, sọt che kín bằng lá cây và cỏ khô, khi lượt dời những cái sọt xuống chân núi, cô dùng dị năng thúc đẩy ít lau sậy, che giấu những loại trái cây và quả khô để lộ một chút sơ hở nào, từ bên ngoài điểm bất thường.

 

Sau khi xác định vấn đề gì, cô mới yên tâm, lấy túi da rắn cô chuẩn sẵn, đựng táo và lê túi, kéo hai túi trái cây lớn lên chuyến xe buýt sớm về thành phố.

 

Sau khi mang túi da rắn về ký túc xá của Tống Xuân Hoa, Diệp Thanh đến xưởng cơ khí.

 

Vốn dĩ hứa với nhân viên thu mua là ngày hôm qua sẽ đến đưa tin cho , nhưng Diệp Thanh cảm thấy nếu trả lời đối phương chỉ một ngày thì sẽ vẻ như đồng ý quá dễ dàng, khiến đối phương ảo giác là đống sơn hào của cô quá dễ, chừng khi thu mua lô hàng của cô sẽ cố ý ép giá.

 

Cho nên cô cố ý trì hoãn một ngày, cứ để đối phương chờ đợi sốt ruột một chút tính.

 

Bộ phận hậu cần xưởng cơ khí, Triệu Vĩnh Phi sáng sớm đến xưởng ủ rũ cúi đầu, vẻ mặt tinh thần sa sút.

 

Mấy đồng nghiệp thấy đều nhịn trêu chọc :

 

"Tiểu Triệu trông vẻ tinh thần phấn chấn thế? Có chuyện gì ?"

 

"He he he, chắc đêm qua chuyện gì đấy chứ?"

 

"Người trẻ tuổi vẫn tiết chế nha, lúc trẻ chú ý, về già là thiệt thòi lớn đấy!"

 

Triệu Vĩnh Phi gục xuống bàn chuyện.

 

Vì con bé thôn quê , hôm qua mòn mỏi chờ đợi ở xưởng cả một ngày, buổi tối mãi đến gần mười giờ mới về nhà.

 

cả một ngày, cũng thấy bóng dáng con bé tóc vàng hoe đó ở cổng xưởng.

 

Nhận cho leo cây, tâm trạng Triệu Vĩnh Phi thật sự uất ức, về nhà ngay cả cơm cũng kịp ăn vật , buổi tối còn mơ cả một đêm, mơ thấy lái xe làng, thu mua cả một xe tải vật tư trong làng, về xưởng nhận sự chào đón nồng nhiệt của công nhân, xưởng trưởng còn đương trường tuyên bố sẽ thăng chức tăng lương cho .

 

Tỉnh nữa, giấc mộng tan vỡ, Triệu Vĩnh Phi mới buộc chấp nhận hiện thực.

 

Sắp đến Trung thu , con bé tóc vàng đó đợi nữa, cho nên còn nghĩ cách khác, xem thể kiếm một lô vật tư về , bất kể nhiều ít , cứ đối phó với sự kiểm tra của lãnh đạo xưởng tính.

 

Chỉ là Triệu Vĩnh Phi tự hiểu rõ, kiếm vật tư trong thời gian ngắn như , sợ là mơ giữa ban ngày, họp xưởng tới, e là nêu tên phê bình .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quoc-sac-y-huong-di-nang-mat-the/chuong-54.html.]

Cho nên Triệu Vĩnh Phi khó vực dậy tinh thần, đến bộ phận thu mua hậu cần cũng chỉ ườn mặc kệ đời.

 

Không ngờ đúng lúc , nhân viên trực ban của phòng bảo vệ bỗng nhiên từ bên ngoài chạy , hét lên với :

 

"Anh Triệu, một cô bé họ Diệp đến tìm!"

 

Tiếng gọi chẳng khác nào âm thanh thiên lôi, Triệu Vĩnh Phi ngay giây đầu tiên thấy bật dậy khỏi chỗ , chân như gắn bánh xe phong hỏa vọt ngoài.

 

Vừa đến cửa thấy Diệp Thanh, Triệu Vĩnh Phi nhiệt tình khỏi bàn:

 

"Em gái, ?"

 

Diệp Thanh chút ngại ngùng : "Xin Triệu nhé, hôm qua em kịp bắt xe thành, cho nên sáng sớm hôm nay em đến tìm , cái đó, bây giờ tiện lái xe cùng em ngoại thành một chuyến ?"

 

Triệu Vĩnh Phi lập tức kích động xoa tay: "Là chuyện hái quả dại manh mối ?"

 

Diệp Thanh quanh, cố ý hạ thấp giọng: "Anh cứ theo em là ."

 

Triệu Vĩnh Phi lập tức hiểu ý, bảo Diệp Thanh đợi ở cổng xưởng một lát, xoay chạy về phía bộ phận vận tải.

 

Không lâu , một chiếc xe tải nhãn hiệu Giải Phóng từ từ từ bên trong lái , Triệu Vĩnh Phi ở vị trí lái xe vẫy tay với cô, Diệp Thanh vội vàng kéo cửa xe nhảy lên ghế phụ.

 

Dưới sự chỉ dẫn của Diệp Thanh, xe vận tải nhanh ch.óng đến chân núi Xa Sơn.

 

Xe dừng hẳn, Diệp Thanh gọi Triệu Vĩnh Phi mau ch.óng xuống chuyển đồ, cô sợ trì hoãn quá lâu, lỡ như dân làng ngang qua đây sẽ thu hút đến xem.

 

Đợi khi Diệp Thanh gạt đám lau sậy , để lộ những cái sọt đựng đầy quả bên trong, dù Triệu Vĩnh Phi chuẩn tâm lý nhưng cũng khỏi tim đập nhanh.

 

Diệp Thanh hai lời bê những cái sọt lên xe, cô dị năng nên thể điều khiển dây leo lén lút đỡ phía , như thể giảm trọng lượng của sọt đan dây leo, giúp cô bê những cái sọt trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Triệu Vĩnh Phi cũng vội vàng lên giúp một tay, bê những cái sọt dây leo lên thùng xe, thầm tặc lưỡi trong lòng:

 

Con bé trông gầy gò, ngờ sức lực lớn thế ! Cái sọt nặng thế , hình nhỏ bé của cô rốt cuộc mà bê ?

 

Triệu Vĩnh Phi trăm đường hiểu nổi, mãi cho đến khi bê hết các sọt lên xe, vẫn tự chủ mà liếc trộm Diệp Thanh.

 

Không dân làng gần đó thấy, Diệp Thanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, khi trở xe mới phát hiện Triệu Vĩnh Phi cứ liếc trộm cô, cô nhịn hỏi:

 

"Anh đang ?"

 

Triệu Vĩnh Phi hồn, ngại ngùng lắc đầu, vội tìm một cái cớ để chuyển chủ đề:

 

"Không gì cả, cái đó, chúng lén lút như chứ? Đây trong làng các em hái trong núi , cần bộ căng thẳng như chứ? Hơn nữa nhiều đồ thế để kéo , thôn trưởng các em cũng đến xem xác nhận một chút ? Như cũng quá vô tâm đấy?"

 

 

Loading...