Bởi vì mấy cái chiêu trò l.ừ.a đ.ả.o đó đều là trò cũ mà mấy chị thanh niên tri thức chơi chán từ hồi bọn họ còn nhỏ !
, chính là như thế!
Diệp Thanh càng nghĩ càng thấy hùng hồn, nhanh nhẹn tròng mấy cái gùi nhỏ lên cổ đám nhóc, đó vẫy vẫy tay, lộ nụ đắc ý đầy "đạo đức giả" của một kẻ tư bản:
"Đi , cạnh tranh một chút cho khỏe . Ai hái nhanh nhất, nhiều nhất, sẽ thưởng thêm nửa tiếng đồng hồ tương tác riêng với sói con nhé!"
" chỉ quanh quẩn ở khu vực núi thôi đấy, đứa nào dám trèo qua ngọn núi chạy sang chỗ khác là tước quyền thi đấu luôn!"
Vừa thấy phần thưởng là nửa tiếng ở riêng với mấy con sói con, đám nhóc vốn đang hối hận xanh ruột vì cảm thấy Diệp Thanh gài bẫy lập tức như tiêm m.á.u gà, lao v.út . Chỉ trong chốc lát, bóng dáng bọn chúng mất hút trong núi sâu.
Diệp Thanh vỗ tay đầy hài lòng với biểu hiện của đám "tình nguyện viên nhí" . Thế nhưng đầu , cô thấy ba em nhà họ Cố đang ở sân bên cạnh, cách hàng rào cô với vẻ mặt quái dị.
Cố Vệ Nam huých nhẹ em trai bên cạnh, nhỏ giọng hỏi:
"Tiểu Bắc, nhà chỉ em với cả là đầu óc linh hoạt nhất, em thấy em thể đỡ mấy chiêu tay sư phụ chị?"
Cố Vệ Bắc: "Phòng nổi. Em mà lên, chắc lừa đến cái quần đùi cũng còn."
Nói đến đây, Cố Vệ Bắc liếc Cố Vệ Đông bên cạnh một cái.
Nghĩ đến việc cả cách đây lâu còn tự tay dâng khẩu s.ú.n.g săn yêu quý lên, còn chạy chạy giúp Diệp Thanh điều chỉnh s.ú.n.g, tự tay khâu đệm vai, nhịn mà đổi giọng:
"Anh cả thì khỏi , em thấy dốc hết sạch sành sanh gia sản nhà đưa cho chị thì mới xong chuyện."
Cố Vệ Đông: "..."
Diệp Thanh hề hai chị em Cố Vệ Nam đang lưng . Dù mấy em nhà họ Cố bắt quả tang, cô cũng chẳng hề hoảng hốt, trái còn ngẩng cằm đầy đắc ý, đưa lời tổng kết cho ba chị em:
"Biết đời thứ gì đắt nhất ?"
Ba chị em nhà họ Cố lắc đầu như trống bỏi.
Diệp Thanh chỉ tay hai con sói con:
"Của miễn phí mới là đắt nhất. Cho nên mãi mãi đừng tin việc bánh bao từ trời rơi xuống, tham rẻ là chịu thiệt thòi lớn, , quả là một bài học đau đớn!"
Ba em họ Cố: "..."
Phải rằng Diệp Thanh nghề trong việc "bóc lột" lao động trẻ em. Đám nhóc nhanh nhẹn linh hoạt như mấy con khỉ, chạy nhảy trong núi, chỉ hơn một tiếng đồng hồ lượt đeo gùi xuống núi. Gùi của mỗi đứa đều đầy ắp sản vật núi rừng, đó đổ mấy cái sọt lớn mà Diệp Thanh để sẵn. Mười mấy đứa trẻ chẳng mấy chốc chất đầy ba cái sọt lớn như núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quoc-sac-y-huong-di-nang-mat-the/chuong-369.html.]
Như khơi dậy lòng hiếu thắng, đám nhóc ai chịu kém cạnh, khi đổ sản vật sọt lao rừng.
Đến chập tối khi lớn tan , mấy cái sọt trống trong hầm của Diệp Thanh đầy sạch, thậm chí còn đủ chỗ chứa.
Diệp Thanh chiếm món hời lớn từ đám trẻ như , lẽ nào để bọn chúng công? Thế là cô chỉ cho phép bọn trẻ ngày mai đến sân nhà tha hồ chơi với sói, mà còn rút từ trong túi một xấp tiền lẻ, phát cho mỗi đứa năm hào tiền công vất vả.
Năm hào thì nhiều, nhưng đối với đám trẻ ở thôn Cao Sơn thời kỳ thì tuyệt đối là một khoản tiền vặt hề nhỏ. Thậm chí những đứa lớn chừng mà bao giờ cầm nhiều tiền đến thế.
Mấy đứa nhỏ vốn cảm thấy sập bẫy của Diệp Thanh, nhưng vì chơi với sói nên đành bấm bụng chịu đựng. Giờ đây cầm mấy tờ tiền lẻ trong tay, mặt đứa nào đứa nấy đỏ bừng vì kích động, ánh mắt Diệp Thanh trở nên sáng rực và nhiệt tình hơn hẳn.
"Chị thanh niên tri thức ơi, ngày mai chị còn hái sản vật núi rừng nữa ?"
Lập tức một đứa nhóc lanh lợi lên tiếng hỏi với vẻ đầy mong đợi.
Diệp Thanh thì còn ý đồ của đối phương? Đây là thèm chơi với sói nữa mà chuyên tâm đến kiếm tiền vặt của cô đây mà.
Cô dở dở , vội vã xua tay từ chối:
"Không cần nữa , bấy nhiêu đây là đủ , nhiều quá chị ăn hết, hái về chẳng là lãng phí ? Sau nếu chị việc gì cần giúp đỡ, chị sẽ tìm các em!"
Đứa trẻ rõ ràng là chút thất vọng, nhưng Diệp Thanh cũng quá để tâm. Cô bảy tám sọt sản vật núi rừng trong sân, đầu óc bắt đầu thấy choáng váng.
Nhiều quả dại, nấm rừng và hạt khô thế , riêng khâu rửa sạch và chế biến đó là một công trình lớn . ai bảo cô đào hố cho đám nhóc chứ, hố đào thì quỳ cũng xử lý cho xong chỗ đồ .
May mà cô chiến đấu đơn độc. Sau khi cô lấy nhiều sản vật là để đặc sản gửi về quê cho bạn bè ở Thượng Hải nếm thử, nhà họ Cố bên cạnh, cộng thêm Mạnh Gia và bà cụ đều tự giác tham gia giúp đỡ. Nếu chỉ dựa một cô thì việc phân loại, rửa sạch, phơi khô đống cũng mất mấy ngày trời.
Buổi tối, Diệp Thanh thắp mấy ngọn đèn dầu trong nhà, đang cùng chọn lọc sản vật, loại bỏ những thứ đạt chất lượng. Lúc cả nhà đang việc hăng say thì Ngũ Vĩnh Binh tìm đến.
Ông cũng kể chuyện Diệp Thanh bế hai con sói con từ núi về nên mới chuyên môn đến hỏi thăm tình hình.
Lần Diệp Thanh dẫn bộ đội nhà gỗ trong núi sâu tìm Cố Vệ Đông, Ngũ Vĩnh Binh cũng mặt. Ông tận mắt chứng kiến cảnh Diệp Thanh dùng còi triệu tập đàn sói như thế nào, cũng đàn sói đó nhận Diệp Thanh chủ.
Nhờ việc đàn sói hộ tống Diệp Thanh xuống núi tiền lệ, Ngũ Vĩnh Binh mất cảm giác sợ hãi. Vì , khi tin Diệp Thanh mang về hai con sói con, ông cũng thấy gì quá kinh ngạc.
Tuy nhiên, vì những dân làng khác cảm thấy sợ hãi, còn chạy đến chỗ ông để khiếu nại, nên ông buộc đến nhà họ Trâu một chuyến để ước thúc với Diệp Thanh vài điều.
"Con bé Thanh , chú cháu định nuôi hai con sói? Trước đây trong thôn từng tiền lệ , cháu chắc là khi lớn lên chúng nó c.ắ.n ?"
Diệp Thanh còn kịp mở miệng, Cố Vệ Đông bên cạnh lên tiếng giải thích :