Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [Dị Năng, Mạt Thế] - Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-01-26 10:43:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bất kể Cố Vệ Đông khi trọng sinh chuyện như thế nào, ít nhất hiện tại, thông tin tuyệt đối là tình báo cực kỳ quan trọng. Nhất định nhanh ch.óng tìm trồng túc đó và khống chế , vạn nhất nếu để lọt gió, chừng kẻ đó thể sẽ hủy hoại hết cây túc trồng, để chút bằng chứng nào!

 

Diệp Thanh nhất thời chút sốt ruột:

 

“Lúc sáng bà già Triệu thành thật, cứ mắng mãi, cộng thêm còn cố ý giở trò , bí mật thả lợn rừng con , hại bò húc dẫn đến sinh non, nên cố ý dọa bà , còn dùng kim bạc châm bà mấy nhát.”

 

Cố Vệ Đông lập tức hiểu ý của Diệp Thanh:

 

“Cô sợ bà già Triệu tìm bà đồng nát tính sổ, đó đ.á.n.h rắn động cỏ?”

 

Diệp Thanh gật đầu: “Trách nghĩ chu , đó chỉ nghĩ đến việc để đội trưởng mang gói t.h.u.ố.c kiểm nghiệm, nhưng ngờ chuyện liên quan lớn như , bà già Triệu ở trong thôn ai quản, vạn nhất thật sự nổi giận chạy đến dốc Mã Thỉ thì ?”

 

Sắc mặt Cố Vệ Đông nghiêm nghị:

 

thấy trồng túc ở đây mấu chốt, mấu chốt ở kẻ nghĩ phương t.h.u.ố.c dân gian đó và lợi dụng túc để hại ! Cô và đồng chí Tiểu Chu bây giờ về thôn Kháo Sơn , nếu bà già Triệu vẫn còn ở trong thôn, cô hãy nghĩ cách giữ chân bà , nếu ở đó, cô hãy mau ch.óng bảo đồng chí Tiểu Chu đây!”

 

“Bây giờ tìm Nông trường trưởng Triệu giải thích tình hình, để ông cử bắt ở dốc Mã Thỉ ngay lập tức!”

 

Đầu óc Diệp Thanh tỉnh táo, Cố Vệ Đông chắc chắn thông thuộc vị trí cụ thể của dốc Mã Thỉ, thậm chí khả năng còn những cây túc thể trồng ở cánh rừng sâu nào, mà lúc cô tiếp tục ở đây chỉ thể kéo chân , cho nên cô lập tức gật đầu đồng ý với phương án của Cố Vệ Đông.

 

Không tiếp tục dông dài và lưu thêm nữa, Diệp Thanh leo lên xe tải quân dụng sự hộ tống của Chu Kim Cương về thôn Kháo Sơn.

 

Cũng thật trùng hợp, Diệp Thanh đang định tìm bà già Triệu , ngờ xe tải quân dụng rẽ thôn, thấy bà già Triệu đang lẻn núi.

 

Lúc đang là buổi trưa, các hộ gia đình đều đang ở nhà ăn cơm trưa và nghỉ trưa, bà già Triệu lẻn rừng sâu núi thẳm thời điểm , còn thể nữa? Chắc chắn là định băng đèo lội suối để đến dốc Mã Thỉ !

 

Vẻ mặt Diệp Thanh đông cứng , khi bảo Chu Kim Cương dừng xe, cô liền lao thẳng trong núi, khi đuổi theo vài phút, cuối cùng bắt kịp bà già Triệu ở giữa sườn núi.

 

Trước khi bà già Triệu kịp phản ứng, dây mây trong tay Diệp Thanh quăng , vài nhát trói c.h.ặ.t bà già Triệu .

 

Cho đến khi bẹp đất, bà già Triệu vẫn còn ngơ ngác, Diệp Thanh - nữ Diêm Vương địa ngục đang phát điên cái gì nữa.

 

cố gắng hồi tưởng trong đầu một lượt, xác nhận mấy tiếng đồng hồ qua ngoan ngoãn chuyện gì nữa, hơn nữa cũng hề mạo phạm đến vị , nhưng tự nhiên trói bà ?

 

Nghĩ đến uy lực của những cây kim bạc của Diệp Thanh, bà già Triệu sợ đến mức mặt còn chút huyết sắc, tự chủ mà run rẩy, vội vàng lắp bắp giải thích:

 

“Diệp… Thanh đồng chí, định chạy, chỉ là định đến thôn Hậu Sơn giải quyết chút việc, buổi tối đại hội kiểm thảo vẫn nhớ mà, chắc chắn sẽ xin theo yêu cầu của cô! Cô bảo hướng đông, tuyệt đối dám hướng tây!”

 

Diệp Thanh thể tin bà già sẽ thành thật như , ước chừng là ôm dự tính nếu chạy thì chạy, chạy thì kéo dài thời gian, cô cũng chẳng quan tâm bà già rốt cuộc là thôn Hậu Sơn là dốc Mã Thỉ, tóm hôm nay ngày mai tuyệt đối cho phép bà già rời khỏi thôn Kháo Sơn, nếu ai bà già năng lung tung lộ chuyện phương t.h.u.ố.c dân gian ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quoc-sac-y-huong-di-nang-mat-the/chuong-218.html.]

 

Nghĩ đến đây, Diệp Thanh cảm thấy vẫn đủ bảo hiểm, dứt khoát lấy kim bạc từ trong túi đeo chéo , hai lời đ.â.m bà già Triệu mấy nhát.

 

Chỉ trong mười mấy giây, bà già Triệu phát hiện thể chuyện nữa, hễ mở miệng là chỉ thể ú ớ, cách nào diễn đạt rõ ràng lời .

 

Tình huống lập tức bà già Triệu kinh hãi, bà rống lên tại chỗ, nước mắt nước mũi giàn dụa, ánh mắt Diệp Thanh sợ hãi, còn dám nảy sinh thêm nửa phần ý đồ nào nữa.

 

Cái con bé thành phố quá thâm độc, hễ ý là châm cứu , thật sự là tán tận lương tâm mất hết nhân tính!

 

Cũng may là lúc bộ phim 《Hoàn Châu Cách Cách》 vẫn mắt, hình tượng Dung Ma Ma vẫn sâu lòng , nếu bà già Triệu kiểu gì cũng đem Diệp Thanh so sánh với Dung Ma Ma, xem rốt cuộc là ai tâm địa tàn nhẫn hơn.

 

Diệp Thanh chẳng buồn quan tâm bà già Triệu nghĩ thầm cái gì, tóm khi kéo lê lôi xuống núi, cô liền nhét chiếc xe tải quân dụng của Chu Kim Cương, bảo đưa về nông trường quân đội giao cho Triệu Kim Lương.

 

Kết quả cô tiễn Chu Kim Cương , Đội trưởng Ngũ công xã cưỡi chiếc xe đạp Phượng Hoàng về, thấy Diệp Thanh, ông thể chờ đợi mà xông đến mặt Diệp Thanh, thở dốc :

 

“Diệp nha đầu, tình hình lẽ lắm!”

 

“Ngoài thôn chúng , thôn Hậu Sơn và thôn Mã Giá tháng cũng xuất hiện tình trạng lợn khó đẻ!”

 

Câu , Diệp Thanh lập tức giật nảy .

 

“Cái gì?!”

 

Ngũ Vĩnh Binh tưởng Diệp Thanh đang kinh ngạc vì tin tức , vội vàng giải thích tiếp:

 

“Bò của thôn Hậu Sơn và thôn Mã Giá đều khó đẻ c.h.ế.t khi chuyển tháng , đại đội sản xuất bên báo cáo tình hình lên công xã, nhưng công xã chỉ coi đó là trường hợp cá biệt, cũng quá để tâm đến chuyện .”

 

“Kết quả hôm nay tìm Bí thư Lại gửi gói t.h.u.ố.c , phía công xã mới nhận thấy gì đó , hiện tại Bí thư Lại cử xuống điều tra , nghi ngờ bò của thôn Hậu Sơn và thôn Mã Giá lẽ cũng là do cho ăn cái t.h.u.ố.c phiện đó nên mới dẫn đến khó đẻ!”

 

Diệp Thanh ngẩn cả .

 

Lúc đầu cô tưởng mục đích cuối cùng của kẻ giở trò là hủy hoại nông trường quân đội, thôn Kháo Sơn vì ở gần nông trường quân đội nên mới vạ lây theo.

 

hiện tại, tin tức của Đội trưởng Ngũ mang một nữa lật đổ suy đoán đó của Diệp Thanh.

 

Ngay cả thôn Hậu Sơn và thôn Mã Giá cũng trúng chiêu, phạm vi địa lý của vụ việc quá rộng , tuyệt đối đơn giản là vạ lây vô tội, ngược giống như là kẻ nào đó cố ý hãm hại hơn!

 

Nói cách khác, kẻ chủ mưu đó, mục tiêu nhắm tới chỉ là quân đội, thậm chí ngay cả những đại đội sản xuất trướng công xã cũng định bỏ qua!

 

 

Loading...