Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [Dị Năng, Mạt Thế] - Chương 207
Cập nhật lúc: 2026-01-26 10:42:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Diệp Thanh , năm con chồn lập tức lao tới, ngoan ngoãn đặt con mồi trong miệng xuống mặt Diệp Thanh, đó mấy con cũng kêu tiếng nào, cứ thế chằm chằm cô.
Diệp Thanh: ...
Năm con chồn chắc chắn con từng xin khoai lang của cô hai .
mục đích bọn chúng đến đây rõ ràng là như .
Nhìn mấy con thú nhỏ tắt thở chân, Diệp Thanh tức đến bật :
"Các ngươi coi chỗ của là hợp tác xã trạm lương thực đấy ? Cái tên đó rốt cuộc gì với các ngươi mà để các ngươi đều chạy đến đây mua khoai lang thế ?"
Diệp Thanh chỉ con chuột núi và con ếch rừng trong đó, chê bai đẩy sang một bên, chỉ thu nhận con thỏ:
"Mấy thứ còn các ngươi mang hết , hai thứ thu nhé. Nể tình con thỏ còn khá béo , miễn cưỡng lấy cho các ngươi mấy củ khoai lang , nhưng chỉ thôi nhé, các ngươi còn tự tiện đến thế sẽ hào phóng nữa ."
Diệp Thanh xách con thỏ bếp, đó xuống hầm lấy cho năm con chồn sáu củ khoai lang thêm chút "gia vị", con mang thỏ đến chia thêm một củ.
Năm con chồn đạt mục đích, ngậm khoai lang chạy biến, thực sự là thèm nán lấy một giây, cũng chẳng thèm liếc Diệp Thanh thêm cái nào.
Diệp Thanh: Cảm giác như đám chồn coi như công cụ .
Dù nữa, nửa đêm mang đến cho cô một con thỏ rừng béo , Diệp Thanh vẫn thấy khá vui, mặc dù là cô dùng sáu củ khoai lang đổi lấy, nhưng con thỏ ước chừng nặng ba bốn cân, đủ cho cô và bà cụ Trâu ăn một bữa ngon , tính vẫn khá hời.
Nghĩ đến ngày mai thể ăn đầu thỏ cay và thịt thỏ khô cay, nước miếng Diệp Thanh sắp chảy .
Không , nghĩ nữa, ngủ mau!
Không dám nghĩ sâu thêm, Diệp Thanh phòng xuống, sáng hôm ngủ dậy cô nhịn mà thịt con thỏ đó ngay.
Chồn bắt thỏ rừng đều là c.ắ.n thẳng cổ, c.ắ.n đứt cổ họng hút cạn m.á.u trong con thỏ, đó thịt mấy khi ăn.
Cho nên con thỏ Diệp Thanh nhận cũng vết thương ngoài da nào, chỉ một vết c.ắ.n rách ở cổ.
Lông thỏ còn nguyên vẹn, Diệp Thanh chắc chắn lột cả bộ da thỏ , bộ lông da khi thuộc xong dùng khăn quàng cổ, găng tay, chụp tai đều hợp, Diệp Thanh lãng phí.
Lúc cần dùng đến kỹ năng giải phẫu của cô , mỗi sinh viên y khoa lâm sàng trường đều xa lạ gì với việc giải phẫu thỏ, ếch và chuột trắng, Diệp Thanh cũng ngoại lệ, cô thậm chí thể lột sạch một bộ da thỏ khỏi con thỏ một cách trọn vẹn trong vòng đầy ba phút.
Thịt thỏ cô c.h.ặ.t thành miếng nhỏ, ướp với tương đậu, muối ăn và tinh bột, sợ chuột bò gặm nhấm, cô dùng l.ồ.ng bàn đậy khóa c.h.ặ.t trong tủ bếp.
Sau đó cô nấu cháo khoai lang kê, thêm món nộm và dưa muối, bữa sáng coi như giải quyết xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quoc-sac-y-huong-di-nang-mat-the/chuong-207.html.]
Bà cụ cũng dậy sớm, Diệp Thanh dạo cần vội vã sớm nữa, cho nên cứ ăn sáng xong mới chuồng lợn gom cỏ chăn nuôi cho lợn và bò ăn, dù dị năng hỗ trợ, tốc độ của cô nhanh, cũng lo muộn quá lợn và bò sẽ nổi loạn.
Ăn no uống đủ, Diệp Thanh tinh thần phấn chấn , vẫn như khi đầy hai tiếng đồng hồ xong quá nửa công việc của cả ngày.
Ngay khi cô đang cân nhắc xem nên chuồn về nhà thịt thỏ khô cay thì Đội trưởng Ngũ dẫn một bà lão đến bãi sông Vịt.
Vừa thấy diện mạo bà lão đó, Diệp Thanh liền đối phương là ai.
Ngũ quan lông mày cực kỳ giống với tên Triệu Ma T.ử , chắc chắn chính là bà vợ Triệu Tứ đây phụ trách nuôi lợn nuôi bò sai .
Diệp Thanh chờ chính là bà cụ , thấy đến liền thẳng vấn đề:
"Bà Triệu, chuyện cháu hy vọng bà thể thành thật trả lời cháu."
"Lợn và bò trong làng đây đều do bà phụ trách nuôi dưỡng, nhưng hôm nọ khi cháu đỡ đẻ cho bò thì phát hiện , bò khó đẻ tuy con lợn rừng con đ.â.m vỡ nước ối là nguyên nhân trực tiếp, nhưng vấn đề căn bản là con bê con trong bụng nó quá lớn."
"Cho nên cháu hỏi bà, bình thường bà cho bò ăn chỉ đơn thuần là cỏ khô, cám, thức ăn từ đậu thôi ?"
Vợ Triệu Tứ khi Đại đội trưởng Ngũ dẫn đến đây, trong lòng vô cùng khó chịu.
Dù nếu vì Diệp Thanh, bà vẫn đang yên quản lý chuồng lợn chuồng bò của làng, mỗi ngày kiếm bốn năm công điểm .
Ai mà ngờ bà chỉ mới phàn nàn với Đại đội trưởng Ngũ vài câu rằng công điểm quá ít, mà Đại đội trưởng Ngũ trực tiếp đuổi việc, để một con nhóc vắt mũi sạch chỗ của , điều vợ Triệu Tứ thể cam tâm cho ?
Lúc Diệp Thanh hỏi han, bà lập tức vặn :
"Cô hỏi câu nhỉ, cho ăn những thứ đó thì chẳng lẽ cho ăn ngô với cao lương là lương thực của chắc? Hơn nữa con bê con lớn khỏe chẳng là ? Nuôi một chút thì bê con đời mới khỏe mạnh chứ, lúc bò m.a.n.g t.h.a.i cách một lớp bụng cũng chẳng sờ con non lớn nhỏ, khó đẻ mà, chuyện chắc cũng đổ lên đầu nhỉ?"
Lời Diệp Thanh cảm thấy vấn đề gì, thời buổi đội sản xuất nào chẳng hy vọng gia súc nhà lớn lên khỏe mạnh, bê con to một chút sinh mới bệnh, nếu gầy nhom thì e là mới khiến lo lắng đấy.
vấn đề ở chỗ, thời loại thức ăn chăn nuôi chứa chất tạo nạc, trâu bò lợn ngựa chỉ ăn cỏ khô, cám, bã đậu thì thể nào nuôi con non thành t.h.a.i nhi khổng lồ khi m.a.n.g t.h.a.i .
Hơn nữa Diệp Thanh đó phát hiện , bò thực chút gầy gò, trông vẻ còn suy dinh dưỡng.
Cơ thể suy dinh dưỡng nhưng t.h.a.i nhi khổng lồ, điều chứng tỏ t.h.a.i nhi trong bụng bò hút hết chất dinh dưỡng tinh huyết trong cơ thể bò , gây gánh nặng lớn cho cơ thể bò , điều bình thường.
"Bà cần nhấn mạnh những điều đó với cháu, bà chỉ cần cho cháu , ngoài cỏ khô , bà còn thêm thứ gì khác thức ăn của bò , cho nó ăn loại t.h.u.ố.c đặc biệt nào ?" Ánh mắt Diệp Thanh dán c.h.ặ.t vợ Triệu Tứ.
Quả nhiên, Diệp Thanh nhắc đến chữ "thuốc", mắt vợ Triệu Tứ lóe lên, chột dám thẳng Diệp Thanh.