Tô Cẩn Chi càng càng hăng say, còn loại vui sướng khi trò đùa dai thành công.
Đầu bên Giang Nguyên xác thật cô đến thần sắc hốt hoảng, cô thể tưởng tượng bộ dáng em rể tương lai của : Một đàn ông vẻ ngoài âm nhu? Mảnh mai? Tính cách ôn nhu, thích đóa hoa bá vương là em gái cô.
Hiện tại cô thể cần lo lắng em gái bắt nạt, mà là lo lắng em gái nhà bắt nạt khác.
Trách Nhuận Nhuận thối tha bộ dáng đắc ý như .
Giang Nguyên giọng điệu khoe khoang, cảm xúc kích động của em gái, bất đắc dĩ cưng chiều , trái tim đang treo lơ lửng cũng thả lỏng .
“Vậy em yêu đương cho , chờ nghỉ đông giới thiệu cho chị quen.”
“Vâng .”
“Tình cảm vấn đề gì thì với chị, chị giúp em chủ ý.”
Giang Nguyên khỏi dặn dò cô chú ý một ít việc.
Tô Cẩn Chi: “Chị gái, chị thật sự lải nhải, lải nhải y hệt Giang Chính ủy.”
Giang Nguyên tức giận: “Em ai lải nhải! Chị là vì đứa em gái thối bớt lo …”
Nga
“Chị gái thối.” Tô Cẩn Chi thè lưỡi, cúp điện thoại.
Tâm tình còn thập phần kích động, Tô Cẩn Chi giường lăn qua lộn cả tiếng đồng hồ, rốt cuộc thể quen ngủ sớm, dần dần mất ý thức, một đêm mộng đến hừng đông.
Lại tỉnh khi ánh mặt trời rực rỡ, Hạ Tranh mang theo bánh bao sữa đậu nành tới gõ cửa. Tô Cẩn Chi mở cửa, Hạ Tranh một bộ quần áo khác, tóc rõ ràng là gội sấy khô lâu. Tóc ngắn, nhanh là thể khô.
Tô Cẩn Chi thấy như , liền dậy sớm rèn luyện, nhận lấy bánh bao thịt tay , nhớ tới những lời với chị gái ngày hôm qua, là chột c.ắ.n hai miếng.
Con thể chuyện quá chột !
Vì thế cô chủ động ôm hôn Hạ Tranh một cái, Hạ Tranh sửng sốt, liên tưởng đến cái khác, ngược thật cao hứng. Đôi tình nhân nhỏ ăn xong bữa sáng, ôm dính thật lâu.
Ăn xong cơm trưa, Hạ Tranh đưa cô nhà ga, dọc theo đường bắt đầu lải nhải dặn dò cô đủ thứ chuyện, khi còn cảnh cáo cô: “Không lải nhải.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-698-rashomon-tinh-yeu-ai-moi-la-nguoi-noi-doi.html.]
“Đừng giống cái đầu gai phục quản giáo!”
Tô Cẩn Chi: “… Đội trưởng Hạ, cũng thật tư thế.”
Bọn họ hai nghiệp xong đều sẽ trao quân hàm trung úy, cũng khả năng biểu hiện ưu dị trực tiếp lên thượng úy. Tô Cẩn Chi là quân hàm kỹ thuật, Hạ Tranh còn là dẫn binh, tiếng gọi đội trưởng của cô xem như trêu chọc.
Quân hàm kỹ thuật phần nhiều là dựa thâm niên, mấy năm thăng một , đại bộ phận đều thể thăng lên, một đống đại tá kỹ thuật dọa . Đi theo con đường hành chính chỉ huy thì giống , quan chủ quản cạnh tranh lớn, áp lực lớn, quân hàm cao nhưng chức vụ thăng lên , lớn tuổi mà vẫn là trung đội trưởng, đội trưởng, tiểu đoàn trưởng thì xuất ngũ chuyển nghề; thấy ở bộ đội tiền đồ vô vọng cũng liền đề cập tới quân hàm, sớm hai năm xuất ngũ; cũng tư lịch nhẹ, phá cách đề bạt, tới chức vị , quân hàm cũng sẽ nhanh theo kịp.
“Về bớt xưng gọi với đàn ông, em rốt cuộc vẫn là con gái, đừng lôi lôi kéo kéo với bọn họ, ai mấy gã đàn ông trong lòng tâm tư xa gì, đề phòng chút.” Hạ Tranh học ở trường quân đội, trường học nam sinh nhiều, chuyện thô tục dã, kẻ hỗn tiếc, càng thích thổi phồng những chuyện nam nữ của , kẻ đổi bao nhiêu đối tượng ngủ với bao nhiêu phụ nữ, cũng kẻ khoe khoang sự tích ngoài chơi gái, quần ma loạn vũ.
Hạ Tranh là đàn ông, bọn họ chuyện sẽ tránh . Đàn ông ở bên chuyện phiếm, đó là bao nhiêu hạ lưu liền bao nhiêu hạ lưu, nếu biểu hiện giống gà con, càng sẽ tụ tập nhạo.
Cái gọi là nghĩa khí em, cũng sẽ hỗ trợ che lấp, em ngoại tình, ở mặt chị dâu hỗ trợ che lấp. Không khí xã hội lúc , trách cũng trách đàn ông ngoại tình, là trách cứ phụ nữ bản lĩnh, giữ đàn ông của .
Hạ Tranh sẽ đem phụ nữ coi như đề tài câu chuyện của , cũng hy vọng Tô Cẩn Chi trở thành đề tài câu chuyện của khác, hy vọng cô gái đặt ở đầu quả tim tránh xa những việc một chút.
Trưởng thành cũng đều là chuyện , sẽ gặp càng nhiều mặt tối của xã hội.
Tô Cẩn Chi đá một cái: “Vậy tâm tư xa gì?”
Hạ Tranh ngoài nhưng trong : “Em tâm tư xa gì mà.”
Tô Cẩn Chi gãi gãi lòng bàn tay : “Đừng lo lắng, em nhiều em như , một , , còn Tiểu Béo, cũng chỉ mấy chúng tình cảm một chút.”
Hạ Tranh : “Ừ.”
“Em hiện tại chơi với con gái nhiều…”
Hạ Tranh mặt vô cảm: “Bạn cùng phòng của em, nhớ kỹ.”
“Bớt các cô mưu ma chước quỷ.”
Tô Cẩn Chi ở ghế chờ xe, hai chân đung đưa. Cô Hạ Tranh dặn dò nhiều như , phảng phất như quản giáo, theo cô cảm thấy chính gì thành thật như .