Đoạn Chu Bình sợ ngây : "Thật ?"
"Thiếu, nhân tài phương diện quá thiếu." Tô Yến Đình nhanh ch.óng hình dung trong đầu, nhớ tới ít trường kỹ thuật theo con đường kết hợp nhà trường và doanh nghiệp, đối với học sinh huấn luyện tự sản tự tiêu là phù hợp.
Chuỗi ngành sản xuất máy tính là một chuỗi công nghiệp khổng lồ, chỉ dựa mấy chuyên gia kỹ thuật hàng đầu là , còn dựa hàng ngàn vạn hành nghề thúc đẩy.
Tô Yến Đình: "Hiệu trưởng Đoạn, thật sự mời Phó hiệu trưởng?"
Đoạn Chu Bình khổ: "Phó hiệu trưởng hiện tại của chúng chạy ..." Hắn cũng sợ chuyện mất mặt.
Hiện tại trường học của họ đang lung lay sắp đổ, còn gì nữa.
Tô Yến Đình: "Vậy chức Phó hiệu trưởng nhận, chúng bây giờ tới chuyện cụ thể về hợp tác và sự phát triển của trường học."
Đoạn Chu Bình vui mừng khôn xiết: "Được, thật quá!"
Điều với mà quả thực là quanh co, núi sông tưởng hết đường, liễu rủ hoa tươi thấy làng.
Gần đây cầu cha cáo cho một bụng tức giận, bây giờ, trong lòng nghẹn một cỗ kiên cường, khác cho họ đường sống, họ tự tìm đường sống!
"Từ từ ——" Bên cạnh mấy Hiệu trưởng Tôn sốt ruột, vội vàng : "Đồng chí Tô, cô giáo Tô, cô là giáo viên của chúng , cô với chuyện hợp tác, chuyện trường học chúng thì ?"
Hiệu trưởng Tôn mắt trông mong, đồ như , quyên cho trường học một trăm máy, còn xây phòng học máy tính, họ những giáo viên còn theo cọ cọ sử dụng... Hay là vịt nấu chín bay mất! Người ngoài trực tiếp tới trường học của họ cướp .
"Lão Đoạn, ông như là phúc hậu."
Hiệu trưởng Tôn: "Cô giáo Tô, học sinh tiểu học của chúng cũng cần học môn máy tính như ."
Đoạn Quốc Bình: "Học sinh trung cấp càng cần hơn, học sinh tiểu học còn quá nhỏ." Trẻ con hiểu gì chứ.
Nga
...
"Được ." Thấy họ sắp cãi , Tô Yến Đình vội vàng : "Hiệu trưởng Tôn, ông yên tâm, chuyện hứa với trường tiểu học Tuệ Anh sẽ đổi, vẫn sẽ hiến tặng một trăm máy tính mini, trợ giúp xây dựng phòng học máy tính của trường, học kỳ đầu tiên sẽ mỗi tuần tới dạy cho bọn nhỏ một ngày."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-538-nuoc-am-nau-ech-xanh-xay-dung-chuoi-sinh-thai-cua-rieng-minh.html.]
Hiệu trưởng Tôn hài lòng gật đầu: "Được, thế thì ."
*
Tô Yến Đình và Đoạn Chu Bình miệng lưỡi thương lượng về việc hợp tác, cũng như từ học kỳ , tức là học kỳ đầu tiên năm 1983, cô sẽ đảm nhiệm chức Phó hiệu trưởng Trường Công nghiệp Dương Thành, thúc đẩy cải cách chương trình học của trường.
Nói chuyện xong với Đoạn Chu Bình, Tô Yến Đình một chuyến Bằng Thành gặp La Dã Lan. La Dã Lan còn đang đối mặt với màn hình bay nhanh đ.á.n.h chữ, cô : "Cậu yên tâm, bạn học Lan Lan, nhanh sẽ công nhân nhảy dù cho . Tuy sinh viên tìm thấy, nhưng cho một đám học sinh trung cấp, chắc sáu bảy trăm , đủ dùng chứ?"
Dùng xong các cô xuất khẩu nhân tài của chính ! Một tia lửa thể thành đám cháy lớn!
La Dã Lan kinh ngạc : "Đâu nhiều như ?"
"Một trường trung cấp dân lập mời tớ Phó hiệu trưởng trường họ, trường họ tham gia phân công công tác của nhà nước, hiện tại việc của học sinh là một vấn đề lớn ——" Tô Yến Đình đem đầu đuôi câu chuyện cho La Dã Lan.
La Dã Lan: "Thế thì quá!"
Giải quyết việc dùng , La Dã Lan vẫy tay với cô: "Đến xem hệ điều hành Lan Lan của ."
Hệ điều hành Lan Lan ban đầu La Dã Lan giúp Tô Yến Đình cập nhật bao nhiêu phiên bản, hiện tại cũng là hệ điều hành máy tính mini của các cô, tên gọi tắt —— hệ thống ZY.
Tên gọi vô cùng giản dị tự nhiên.
Theo lý giải ban đầu của La Dã Lan, sự xuất sắc của hệ điều hành là con át chủ bài của các cô, thể giúp các cô kiếm tiền, nhưng Tô Yến Đình với cô , đừng nghĩ đơn thuần dùng việc bán hệ thống để kiếm tiền.
"Hệ thống của chúng , thể bán giá." Dù so với mấy hệ điều hành ưu tú của nước ngoài, hệ thống ZY của các cô đều chỗ độc đáo riêng.
Tô Yến Đình: "Ban đầu chúng thể suy xét dùng nó kiếm bao nhiêu tiền, mà là nó nhanh ch.óng chiếm lĩnh thị trường, chỉ cần tăng thêm một sử dụng hệ thống của chúng , chúng lời."
"Vì ?" Các cô cập nhật, bảo trì hệ thống cần chi phí lớn.
"Chúng xây dựng chuỗi sinh thái của riêng , tích cực bồi dưỡng thói quen dùng, cho đại chúng quen sử dụng đồ của chúng ."
Tô Yến Đình: "Đạo lý là như , thói quen đáng sợ, nước ấm nấu ếch xanh, con đều kháng cự đổi. Chờ họ quen sử dụng đồ của chúng , sẽ ngày càng sử dụng tất cả các sản phẩm liên quan của công ty chúng . Chờ đến , dù chi phí dần dần tăng cao, nhưng vì chi phí đổi quá lớn, họ vẫn thể tiếp tục sử dụng đồ của chúng ."