Mỗi nếm một chút, vị đắng chát tràn ngập khoang miệng, cả tỉnh táo lạ thường. Tô Ngọc Đình thầm nghĩ cảm nhận tư vị Việt Vương Câu Tiễn gai nếm mật.
Quân t.ử báo thù, mười năm muộn.
Cũng câu “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây”. Tô Ngọc Đình lúc đột nhiên nóng lòng gặp Tô Yến Đình. Đã nhiều năm gặp, chị gái của cô sống thế nào ?
Chị cùng Giang Nhung kết hôn bảy năm, đại khái cũng tới lúc “thất niên chi dương” (khủng hoảng hôn nhân năm thứ 7).
Nhiệt tình dù nhiều đến cũng sẽ quy về bình lặng. Dung nhan dù xinh , diện mạo dù tuấn soái khí, trải qua bảy năm sinh hoạt vợ chồng, liệu còn chút gì?
Củi gạo mắm muối thường ngày sẽ bức một phụ nữ trẻ trung đầy sức sống thành một bà thím già lải nhải; mà Giang Nhung là cán bộ quân đội hơn ba mươi tuổi, thể lực bằng , sẽ giống như Tằng Vân Quân trong quá khứ, béo phì phát tướng, nghiện t.h.u.ố.c lá, răng vàng khè… Còn tướng quân thì mang cái bụng tướng quân .
Mặc kệ Tô Yến Đình dung mạo xinh diễm lệ đến , cũng giữ một ông chồng già nua thô kệch, một bà vợ quân nhân hữu danh vô thực.
Ngồi tù vài năm, Tô Ngọc Đình cảm xúc. Đi lính và tù khác biệt cũng lớn, cũng là nhốt ở một chỗ, dần dần mất liên lạc với thế giới bên ngoài. Mà nay thế giới đổi từng ngày, Giang Nhung thể xuất ngũ chuyển ngành về địa phương, còn ở bộ đội tiếp tục … Anh sẽ dần dần tách rời khỏi xã hội.
“Haizz…” Tô Ngọc Đình giả mèo chuột thở dài một . “Thủ tiết với một lão già cổ hủ chịu đổi, tách rời với thời đại, đối với một phụ nữ xinh thích mẩy mà , là một loại hình phạt tàn khốc chứ.”
“Bản chất của hôn nhân bất quá là bảo đảm mỗi một đàn ông nô lệ của riêng .” Khóe miệng Tô Ngọc Đình nhếch lên. “Ta hiện tại thoát ly nhà tù hôn nhân, chờ tương lai tiền, chính là một phú bà tự do. Ta ôm mấy tên tiểu bạch kiểm tuấn thì ôm, để bọn họ vây quanh , hèn mọn mà lấy lòng .”
“Đến lúc đó, thể hung hăng mà nở mày nở mặt. Người hâm mộ ghen ghét , sẽ chỉ là chị gái của …”
Tô Ngọc Đình càng nghĩ càng tràn đầy mong đợi tương lai. Cô cẩn thận mang theo miếng gan heo, lên xe buýt nhỏ huyện thành.
*
“Lấy vé xe xong , nhà cửa qua đó hãy chọn, đồ nội thất sắm thêm một đợt, để thoáng khí nửa năm chắc là dùng , đồ điện gia dụng đều mua mới…” Tô Yến Đình ở trong điện thoại thương lượng với Giang Nhung chuyện đồ đạc cho nhà mới.
Lần thăm , Tô Yến Đình liền mua một loạt đồ nội thất như tủ, sô pha. Cô cũng sợ nhà mới formaldehyde, trong nhà trẻ con, đồ nội thất mới mua vẫn nên để một thời gian hãy dùng, cô mới an tâm.
Chỗ ở là nhà ba tầng nhỏ, tầng cao nhất thể kho hàng, nhiều gian cho cô để đồ. Bọn nhỏ cũng thể mỗi một phòng. Thần Thần ngủ riêng, còn hai chị em gái nhỏ, Tô Yến Đình tính toán chờ đến khi con ba bốn tuổi mới cho ngủ riêng, giờ còn nhỏ thì nhất vẫn nên ngủ chung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-473-phu-ba-tuong-lai-va-ba-vo-quan-nhan-huu-danh-vo-thuc.html.]
“Hành lý đều thu dọn xong , chỉ mang theo chừng thôi, gọn nhẹ, cầm nhiều như .” Tô Yến Đình cùng cô bạn La Dã Lan mang theo ba đứa nhỏ Dương Thành (Quảng Châu). Cha chồng còn đợi một thời gian, bọn họ bàn giao xong công việc ở trường đại học mới thể chuyển Dương Thành.
Vợ chồng Giang Dễ Dương lúc con trai còn nhỏ thể ở bên cạnh, hiện tại lớn tuổi cũng theo đuổi gì nữa, liền ở bên cạnh con cháu. Qua bên trường học dạy học, đều là cùng một hệ thống giáo d.ụ.c cả.
Nga
Chờ qua Dương Thành, bọn họ cũng định sống chung thường xuyên với con trai con dâu. Trong trường phân nhà, tiết dạy thì hai vợ chồng ở trường, tiết thì tới hỗ trợ trông cháu gái, sống cuộc sống vui vầy bên con cháu dưỡng già.
Tròn Tròn: “Mẹ ơi, váy váy!”
Cô bé nhiều bộ váy mới xinh , bộ nào cũng mang theo, rối rắm.
“Đến bên , ba chuẩn nhiều váy nhỏ xinh , đừng lo lắng.” Tô Yến Đình dỗ dành con gái lớn.
Nhuận Nhuận: “Mẹ, mang theo!”
Nhuận Nhuận một đống đồ chơi lớn, ô tô, chiến xa, máy bay, đại bác. Đừng cô bé tuổi còn nhỏ, cô bé còn thích chơi giả đ.á.n.h trận, cùng trai ở bên , hai em đối chiến “píu píu píu”.
Mà chị gái Tròn Tròn ? Chuyên môn đảm đương vai thương binh hoặc là t.h.i t.h.ể.
Tô Yến Đình cau mày lạnh lùng : “Đến bên đều , thật sự cầm nổi!”
“Con thật sự thì nhờ chú Tần mang qua.”
Nhuận Nhuận oa oa gào lên hài lòng. Tô Yến Đình: “Mẹ kiếm cho con cái ba lô nhỏ, tự con đeo bao nhiêu thì đeo.”
Tròn Tròn: “Xấu, con túi hoa, em cũng túi hoa hoa.”
Tô Yến Đình: “……” Vấn đề thật nan giải, hình tượng , mang hành lý.
“Anh giúp em đeo.” Giang Trình 6 tuổi lên tiếng, rốt cuộc vẫn là cả gánh vác tất cả.