“Trong nhà tivi màu, tủ lạnh, trong phòng còn hai cái tủ đông lớn. Cái tủ đông dùng lắm, cái gì cũng thể đông lạnh . Con thấy bao giờ đúng ? Còn máy chơi game nữa… Con cũng thấy bao giờ .”
“Ngọc Đình , con thật quá đáng tiếc, lạc hậu, lạc hậu .”
“Nếu lúc con chuyện sai trái , thì bỏ lỡ mấy năm phát triển …”
Tô Ngọc Đình đờ đẫn ông chuyện, đồng thời trong lòng cũng kinh ngạc sự đổi của nhà họ Tô. Nhà họ Tô lúc quả thật thành một gia đình tiểu phú, thứ vui vẻ phồn vinh. Người gặp việc vui tinh thần sảng khoái, Tô Bảo Trung mấy năm nay chẳng những già mà ngược còn trẻ vài tuổi, so với bảy năm lúc Tô Yến Đình xuất giá còn trẻ hơn, cách ăn mặc cũng khác hẳn.
, bảy năm trôi qua, mà cách từ lúc cô trọng sinh đầu, sắp tám năm .
Tám năm thời gian trôi qua cực nhanh, ký ức khi trọng sinh nhiều cái cũng còn nhớ rõ.
“Mẹ ?”
“Mẹ con ở thành phố, tối nay bà lái xe về. Mấy bà già giờ cũng lái xe , con cũng học … Em trai con thi đậu đại học , Đại học Nông nghiệp…”
Nga
Chờ đến chạng vạng, Trần Tú Vân trở . Tô Ngọc Đình kinh ngạc phát hiện, Trần Tú Vân đổi còn lớn hơn.
Trần Tú Vân ăn mặc thật sự thời thượng, còn uốn tóc, nhuộm màu nâu đỏ, bấm lỗ tai. Một trang phục trông như bà thái thái phú quý thành phố, vô cùng trẻ trung.
Tô Bảo Trung thì vẻ cực kỳ chướng mắt bộ dạng hiện giờ của vợ , cảm thấy bà chạy tỉnh Quảng Đông, Hong Kong học cái thói hư tật , ăn diện yêu lí yêu khí như , trông cứ như yêu tinh.
“Đều là tuổi bà nội , còn hổ mà mặc váy.” Tô Bảo Trung bĩu môi, cái miệng méo xệch dài thượt.
Vợ ăn mặc thời thượng, Tô Bảo Trung cũng thể theo đổi trang phục.
Tô Bảo Trung quên giáo d.ụ.c con gái : “Ngọc Đình, con xem con thành cái dạng gì . Hiện tại chỉ con là quê mùa nhất, đuổi kịp thời đại mới .”
Trần Tú Vân thấy cô con gái út Tô Ngọc Đình , thần sắc biến hóa quá lớn. Nhớ chuyện cũ, thật đúng là đứa nhỏ gieo gió gặt bão. Bảo nó cái gì thì nó cố tình , liên tiếp ganh đua, hiện tại rơi kết cục , còn thể cái gì ? Chỉ mong nó tu tâm dưỡng tính.
“Về hảo hảo sinh hoạt.” Trần Tú Vân dặn dò một câu.
Tô Ngọc Đình buông một câu: “Đồ đạc trong nhà con đều cần, cho con 3000 đồng, con xuống phía Nam gây dựng sự nghiệp.”
Tô Bảo Trung mở to hai mắt: “Con nhiều tiền như gì? Một đứa con gái như con còn xuống phía Nam gây dựng sự nghiệp cái gì? Đi thuê ?”
“Cho nó .” Trần Tú Vân thở dài một , dã tâm của đứa con gái út sẽ đổi. “3000 đồng, con thì cầm . Trong nhà sẽ giữ phòng cho con nữa, ngoài tự lăn lộn , đừng chuyện sai trái nữa, mở rộng tầm mắt nhiều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-472-nam-gai-nem-mat-to-ngoc-dinh-quyet-tam-bao-thu.html.]
……
Tô Ngọc Đình chuyện với cha nữa. Ở nhà nghỉ ngơi một đêm, ngày đầu tiên, nhà họ Tằng tìm tới cửa, hy vọng cô đừng quấy rầy Tằng Vân Quân nữa.
“Vân Quân cưới vợ , cô cũng nên nghĩ thoáng chút.”
“Đừng xuất hiện mặt A Quân nữa.”
Tô Ngọc Đình lạnh: “ với Tằng Vân Quân ly hôn, còn nửa điểm quan hệ.”
Mặc dù , Tô Ngọc Đình vẫn cảm thấy trong lòng chua xót, trái tim đau nhói. Sống hai đời, cô đều lầm chồng, thua đàn ông. Tằng Vân Quân cũng chẳng thứ lành gì.
Cô về đoạn tình tuyệt ái, bao giờ tin tưởng đời sẽ bất kỳ một đàn ông nào nữa.
Tô Ngọc Đình ở nổi trong thôn nữa. Mới về hai ngày ít lời tiếng , trẻ con trong thôn đều ồn ào cô là “ đàn bà điên”.
“Tránh xa con điên nhà họ Tô .”
“Nó yêu đàn ông đến phát điên .”
……
Trong mắt trong thôn, Tô Ngọc Đình cô yêu đàn ông đến si dại, vì gả cho Tằng Vân Quân mà từ thủ đoạn, cướp vị hôn phu của chị gái, đều là do cô Tằng Vân Quân cho mê .
Tô Ngọc Đình lạnh lùng những lời , trong lòng dậy sóng. Cô sẽ nhớ kỹ những lời , một ngày nào đó cô sẽ xoay chuyển thanh danh, chuyển bại thành thắng.
Vì thế, Tô Ngọc Đình càng nghĩ đến từ “ gai nếm mật”.
Cô cũng quyết định noi theo Câu Tiễn gai nếm mật, nhờ tìm một cái mật rắn độc, nhưng cuối cùng vẫn dám nếm, sợ còn kịp “xoay ” thì mật rắn độc c.h.ế.t .
Sống núi, ông lão bắt rắn gia truyền cô chuyện gai nếm mật, nhịn : “Nằm gai nếm mật ăn chính là gan heo, gan heo hong gió, đắng lắm.”
Tay Tô Ngọc Đình cứng đờ.
Để biểu thị quyết tâm, cuối cùng Tô Ngọc Đình một miếng gan heo hong gió. Cô mang theo gan heo xuống phía Nam. Trên trừ bỏ hành lý quần áo đơn giản cùng 3000 đồng , quan trọng nhất chính là miếng gan heo tùy mang theo. Cô coi nó như bảo bối, nhét trong tay nải.