Thần Thần dép lê chạy tới chạy lui: “Ba đây là ‘bắt ba ba trong rọ’, mà mới sớm thế bắt hết muỗi thì còn chơi kiểu gì nữa? Con thả thêm mấy con , hô hô hô... Muỗi ơi mau tới đây, muỗi ơi mau tới đây.”
Cậu nhóc lẩm bẩm trong miệng, cứ như đang thần chú để triệu hồi muỗi .
Cũng thôi, thời buổi hoạt động giải trí quá ít ỏi. Không điện thoại, mạng internet, cũng chẳng phim hoạt hình trò chơi điện t.ử. Đâu chỉ trẻ con, ngay cả lớn cũng “rảnh rỗi sinh nông nổi”, việc gì cũng thể tìm chút thú vui.
Tô Yến Đình: Thằng bé vui là .
Tô Yến Đình chiếc giường lớn của hai vợ chồng. Giang Nhung diệt sạch muỗi từ . Cô xuống chiếu trúc mát lạnh, quạt máy bên ngoài thổi vù vù dễ chịu. Giang Nhung ôm cô lòng từ phía .
Tô Yến Đình nhắc: “Anh cẩn thận một chút.”
Mười năm như một ngày, luôn thích ôm cô ngủ như , mùa hè cũng ngoại lệ.
Đêm hè ngủ ngon, thời hiệu ứng đảo nhiệt đô thị, cũng nhiều tòa nhà cao tầng san sát, tối đến trời mát, vẫn đắp chăn mỏng kẻo lạnh.
Ngoài phòng, tiếng ếch nhái côn trùng kêu râm ran, cảm giác ồn ào yên tĩnh, giống như tiếng ồn trắng ngày mưa, dễ đưa giấc ngủ.
Sáng , tiếng ếch kêu tắt hẳn, loài chim ch.óc cần mẫn nhất bắt đầu cất tiếng, ríu rít hót vang. Thảo nào “trâu chậm uống nước đục”, dậy sớm mới cái ăn.
Giang Nhung đưa Tô Yến Đình và con trai đến bệnh viện kiểm tra, xác định thai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-345-tin-vui-lai-den-ba-chu-to-vung-tien-mua-may-tinh.html.]
Tô Yến Đình : “Xác định là thế, suy đoán là thế, mà sự thật cũng đúng là thế. Đồng chí Giang, sắp cha . Tiểu Thần Thần, con sắp trai đấy!”
Nga
Thần Thần nghiêm, chào kiểu quân đội: “Bảo đảm thành nhiệm vụ!”
Giang Nhung: “Lại , đúng là thêm việc để lo.”
Tô Yến Đình: “Có t.h.a.i chứ chuyện gì to tát , cứ thuận theo tự nhiên thôi. Trước mắt chuẩn tài chính cho , tuyển thêm nhân viên nghiệp vụ. Em học xong nhiều môn , nhờ phúc của Dã Lan, em xem chương trình học kỳ . Không cầu nghiệp sớm thi nghiên cứu sinh như các , chỉ cần nghiệp đúng hạn là .”
Tô Yến Đình tiếp: “Em đang giúp đỡ công ty công nghệ của họ, em tính nhờ tỉnh Quảng Đông mua hộ hai chiếc máy tính nhập khẩu đặt ở văn phòng. Như thế lúc thực hành lập trình cần chen chúc xếp hàng ở trường nữa. Giờ em đang mang bầu, cũng tiện đến phòng máy, tự mua máy tính riêng vẫn hơn.”
Ở trường xếp hàng dùng chung, giờ điều kiện, chỗ đặt, Tô Yến Đình nghĩ tự sắm một cái vẫn hơn. Đây chính là món đồ siêu lớn đấy.
Sử dụng “sức mạnh của đồng tiền” sẽ tiết kiệm khối thời gian.
Chẳng qua ví tiền sẽ “xuất huyết” nhiều, nhưng hiện tại cô vẫn còn tiền hoa hồng từ xưởng linh kiện và tiệm cơm. Thu nhập tiệm cơm mùa hè khá, nhận đặt tiệc cưới, chỉ riêng tháng chia 3000 đồng.
Về phần xưởng linh kiện, Tô Yến Đình gọi điện thoại cho Lâm Nguyệt Ninh. Trong điện thoại, Lâm Nguyệt Ninh tỏ vô cùng gấp gáp, cô vốn là tính cách nóng vội.
Tô Yến Đình nhờ Lâm Nguyệt Ninh tỉnh Quảng Đông một chuyến, mua chút hàng hóa nhập khẩu mang về. Dù cũng là kiện hàng lớn, nhờ ngoài bằng nhờ quen của .
Lâm Nguyệt Ninh hào hứng: “Yến Đình, gọi đúng lúc lắm, tớ đang đầy chuyện kể với đây... Được thôi, vụ ăn quá hời! May mà đó mua tích trữ ít nguyên liệu, giờ giá trị tăng vọt ! Tớ nhỏ cho , cứ theo đà , tớ ước tính... giá trị sản lượng nhà máy chúng năm nay thể đạt tới con : Hai trăm, đằng thêm bốn nữa.”