Thập niên 70: Quân trưởng lạnh lùng nghiện vợ đến phát cuồng - Chương 132: Nỗi Sợ Làm Mẹ Và Niềm Vui Của Giang Nhung

Cập nhật lúc: 2026-01-06 06:01:26
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tôn Ngọc Hoa lạnh : “Có một ngày thường cũng chẳng thấy chăm chỉ gì cho cam.”

 

Triệu Tinh việc qua loa, thích lười biếng, tới cửa hàng một thời gian mà gói hàng cho khách vẫn cứ rối tinh rối mù.

 

Tô Yến Đình tiếp lời: “Chị Ngọc Hoa, mấy hôm em mới chủ nhiệm mặt , một m.a.n.g t.h.a.i mà 365 ngày đều như vác bụng bầu, thấy mũi chân .”

 

thế.”

 

Tô Yến Đình thổn thức một tiếng: “Em còn cảm tạ thái độ công tác của một đấy, bằng suất thi tuyển nội bộ cũng sẽ rơi xuống đầu em.”

 

Chủ nhiệm Tôn đối với Triệu Tinh thập phần bất mãn, Triệu Tinh còn mưu một suất thi cho nhà, Chủ nhiệm Tôn sống c.h.ế.t đồng ý.

 

 

Bị hai các cô móc vài câu, sắc mặt Triệu Tinh , xoay bỏ .

 

Tôn Ngọc Hoa: “Tiểu Tô, chờ cô thành nhân viên chính thức, hai chung một tổ trực ban, cùng cô một chỗ, chướng mắt.”

 

“Được ạ, chị Ngọc Hoa, hai ở cùng .” Tô Yến Đình với Tôn Ngọc Hoa: “Chị dâu, nếu em thật thai, về lo liệu hết việc, em sẽ tự bỏ tiền tìm một tạm thời tới giúp em đỡ một đoạn thời gian.”

 

Hiện tại cô thành nhân viên chính thức, ban đầu mỗi tháng 25 đồng tiền lương, nửa năm 30 đồng. Nếu lo liệu hết việc, cô thể tự bỏ mấy đồng tiền tìm một tạm thời tới hỗ trợ một thời gian.

 

Tôn Ngọc Hoa : “Cô tìm tạm thời? chọn đấy, là cháu họ xa của . Nếu cô tìm , chi bằng tìm con bé.”

 

Tô Yến Đình: “Chị Ngọc Hoa bên , chị.”

 

Tôn Ngọc Hoa: “Cho cái năm sáu đồng tiền là tồi , con bé cũng là khổ, trong nhà thành phần , nhân viên chính thức . Phía xuống nông thôn thanh niên trí thức, hiện tại trở về thành việc gì, trong nhà ép con bé gả chồng, con bé chịu…”

 

Tô Yến Đình xong việc , thổn thức cảm thán một tiếng, thời đại nhiều đều dễ dàng.

 

“Đến lúc đó phiền chị Ngọc Hoa giật dây bắc cầu giúp em.”

 

Tôn Ngọc Hoa: “Việc cứ để lo, vốn dĩ cũng giúp con bé.”

 

*

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-truong-lanh-lung-nghien-vo-den-phat-cuong/chuong-132-noi-so-lam-me-va-niem-vui-cua-giang-nhung.html.]

Tô Yến Đình rót cho chính một ly nước ấm. Cô phía còn uống chút hoa nhài nhàn nhạt, hiện tại ý thức chính khả năng mang thai, sợ ảnh hưởng, cô dám uống nữa.

 

Từ lý trí mà , uống hoa nhài hẳn là sẽ sinh ảnh hưởng đối với t.h.a.i nhi, nhưng tìm bác sĩ xác định, cô cũng hiểu cái gì thể ăn, cái gì thể ăn, thời gian m.a.n.g t.h.a.i là ăn kiêng, m.a.n.g t.h.a.i ít cấm kỵ.

 

Hiện tại cần học “lớp chính trị tư tưởng”, thể nhà sách Tân Hoa mua ít sách y học, học xem m.a.n.g t.h.a.i thì nên chú ý cái gì.

Nga

 

Cô vuốt ve bụng nhỏ, nghĩ đến đây khả năng đang dựng d.ụ.c một sinh mệnh, trong lòng Tô Yến Đình sợ hãi… Cô hiểu lắm thế nào để trở thành một .

 

Người trong ký ức của cô, bà giống như một , càng giống như một giáo viên nghiêm khắc, tiến hành uốn nắn, chỉ trích, yêu cầu, dạy dỗ đối với cô. Trong một thời gian dài, nội tâm cô tựa như mỗi đứa trẻ sợ hãi giáo viên chủ nhiệm của chính , sợ hãi chính .

 

Bởi cô cũng thực bài xích công việc giáo viên .

 

Tô Yến Đình cũng hy vọng chính trở thành một như , cô tuyệt đối sẽ dựa theo cách của để đối đãi con cái về .

 

“Yến Đình, em ?” Giang Nhung về nhà, phát hiện Tô Yến Đình ngẩn ngơ bàn, cũng ý thức trở .

 

Giang Tham mưu trưởng lạnh mặt, nghĩ thầm ngay cả tiếng hoan nghênh đều , từ từ chậm trễ, giận dỗi!

 

Tô Yến Đình ngẩng đầu liếc một cái, lúc thấy mặt đen sì của Giang Nhung. Hắn tháo mũ xuống, một khuôn mặt tuấn tú kiêu ngạo tràn ngập tính công kích lộ trong tầm mắt Tô Yến Đình.

 

Đồng chí Tiểu Tô nhưng thật dọa sợ, cô ngược kìm lòng mà thất thần. Tô Yến Đình tưởng tượng bộ dáng chính , cô càng thể tưởng tượng bộ dáng Giang Nhung cha.

 

Giang Nhung bước chân dài đến đối diện cô xuống, ngón trỏ thon dài cong lên, gõ hai cái lên bàn, cộc cộc, mở miệng nhắc nhở cô: “Em quên cái gì ?”

 

Đã quên cái gì?

 

Tô Yến Đình : “Chờ thứ năm rút thời gian bồi em bệnh viện bộ đội kiểm tra.”

 

“Bệnh viện?” Giang Nhung khẩn trương, lên, đến bên Tô Yến Đình, một tay đặt lên vai cô, quan tâm hỏi: “Em chỗ nào thoải mái?”

 

Tô Yến Đình nghẹn ngào : “Chỗ nào cũng thoải mái!”

 

Giang Nhung cô bộ dáng trung khí mười phần , hẳn là vấn đề lớn, vì thế cũng nghẹn ngào: “Vậy bây giờ, đ.á.n.h một trận ?”

 

Tô Yến Đình đem tay đặt lên bụng nhỏ chính , buồn : “Chờ nó đời , từ từ mà đ.á.n.h, bất quá em kiến nghị, nhất vẫn là nên đ.á.n.h con…”

 

 

Loading...