Thập Niên 70 Quân Tẩu Điệu Đà Mang Theo Không Gian Tuỳ Quân - Chương 156: Lời Đề Nghị Ngọt Ngào & Tương Lai Tại Quân Khu

Cập nhật lúc: 2026-04-14 23:12:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy nhiên, điều đối với Chu Mạn Mạn cũng chẳng là gì. Dù cô tin rằng dựa vận may chỉ là nhất thời, cuối cùng vẫn dựa năng lực của chính . Lâm Uyển Tâm mang theo ký ức khi trọng sinh vốn dĩ lợi hại , cộng thêm vận may, vô địch cũng ngoa. Nếu Lâm Uyển Tâm đến mức mà còn tận dụng, Chu Mạn Mạn cảm thấy việc cô thất bại liên tiếp hiện tại cũng là bình thường.

 

“Vậy Chính ủy chuyện , khả năng cao sẽ đuổi cô đúng ?”

 

Cố Lẫm Xuyên : “Cái đó thì , họ liên quan đến .” Anh chỉ là thích Lâm Uyển Tâm, để nhà họ Kỷ thấy rõ bộ mặt thật của cô mà thôi.

 

“Có điều, Mạn Mạn, Chính ủy cũng với , bảo hôm nào đưa em đến nhà mắt ông .”

 

Chu Mạn Mạn nghĩ đến Kỷ Nghiên: “Cũng , nhưng em lo Kỷ Nghiên chuyện sẽ giận.” Trước đây cô giúp Cố Lẫm Xuyên chuyện, lúc đó cô còn Kỷ Nghiên thích là Cố Lẫm Xuyên. thì . Bây giờ nếu , Kỷ Nghiên phát hiện chuyện , khả năng cao cô bé sẽ buồn lắm nhỉ?

 

“Sẽ , em yên tâm , ánh mắt cô bé bây giờ khác .” Cố Lẫm Xuyên . Anh chuẩn, Kỷ Nghiên như thế nào rõ.

 

“Vậy , nếu đến nhà họ thì thể đưa em theo, đúng lúc em cũng lâu gặp Nghiên Nghiên.”

 

Nghe Chu Mạn Mạn gọi Kỷ Nghiên là "Nghiên Nghiên" thiết như , bỗng thấy trong lòng chua chua: “Quan hệ hai cũng thật đấy.”

 

“Thì dù em cũng là cô giáo của em , em là học trò đầu tiên của em, đương nhiên đối chút . , trình độ cắm hoa của em giờ , hôm nay đến nhà họ thấy mấy chậu cây cảnh đó ?”

 

Cố Lẫm Xuyên lắc đầu: “Anh để ý mấy cái đó.”

 

“Đồ ngốc!” Chu Mạn Mạn nhịn mắng yêu Cố Lẫm Xuyên một câu.

 

Cố Lẫm Xuyên đôi mắt linh động của Chu Mạn Mạn, kìm bật . Rất nhanh, đồ ăn bưng lên, hai cùng ăn, Chu Mạn Mạn ăn trò chuyện với Cố Lẫm Xuyên. Cô ăn chê bai cơm nước trong bệnh viện.

 

“Bệnh viện bọn em nhà ăn, nhưng nhỏ lắm, món ăn cũng ít lựa chọn, mấy món đó khó ăn thế nào ! Bắp cải, đúng thật là luộc bằng nước lã, còn món thịt, quả thực là một đống rau kẹp tí tẹo thịt. Em cảm thấy ngày nào cũng ăn mấy thứ đó, thật sự chẳng còn thiết sống nữa.”

 

Chu Mạn Mạn chê bai sinh động như thật, Cố Lẫm Xuyên mà khóe môi nhịn cong lên vài phần ý .

 

“Có khó ăn hơn cơm quân khu bọn ?”

 

“Thế thì khó ăn hơn nhiều, quân khu các ít cũng nhiều dầu nhiều muối, vài món so với tiệm cơm quốc doanh cũng một chín một mười. Bệnh viện bọn em chú trọng dưỡng sinh, còn cho bệnh nhân ăn, nên đương nhiên chỉ mấy món thanh đạm đó thôi.”

 

“Vậy em từng cân nhắc đến bệnh viện quân khu việc ? Cơm nước ở bệnh viện quân khu giống hệt trong đơn vị đấy.”

 

Chu Mạn Mạn gắp một miếng thịt kho tàu nhét miệng, Cố Lẫm Xuyên , cô khỏi mở to mắt. Thậm chí miếng thịt trong miệng còn kịp nuốt xuống, má phồng lên, trông cứ như một chú sóc con đáng yêu.

 

Cố Lẫm Xuyên thật véo má cô một cái, vợ thể đáng yêu thế chứ? Dù trực đêm, đôi mắt vẫn sáng lấp lánh, cả như tỏa sáng. Một mặt trời nhỏ, chiếu sáng nội tâm .

 

“Anh đây là em đến bệnh viện quân khu việc? Hừm, trừ khi cầu xin em.” Chu Mạn Mạn ăn xong miếng thịt, với Cố Lẫm Xuyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-dieu-da-mang-theo-khong-gian-tuy-quan/chuong-156-loi-de-nghi-ngot-ngao-tuong-lai-tai-quan-khu.html.]

 

“Cầu xin em đấy, Mạn Mạn.” Người đàn ông cong môi mỏng, mặt mang theo vài phần khẩn cầu.

 

Chu Mạn Mạn ngờ Cố Lẫm Xuyên thực sự cầu xin cô! Chuyện dễ dàng ? thực , cô cũng xa . Đến đây việc cô mới nhớ , bệnh viện trực luân phiên, hơn nữa thời gian nghỉ ngơi cố định cuối tuần.

 

Ở thời hiện đại, vì Chu Mạn Mạn quá nổi tiếng, y thuật cao siêu nên lúc đó cô coi là chuyên gia bệnh viện mời về. Muốn lúc nào thì , nghỉ lúc nào thì nghỉ. vì bệnh nhân, cô vẫn cố định việc từ thứ hai đến thứ sáu, tăng ca, cuối tuần cũng nghỉ bù. Chính là để thể tập trung khám cho nhiều bệnh nhân hơn trong năm ngày đó. đảo lộn thời gian nghỉ ngơi của .

 

đến đây, cô chút danh tiếng nào, cũng dám để lộ y thuật quá sớm, tự nhiên trở thành bận rộn nhất. Mà thời gian nghỉ ngơi của Cố Lẫm Xuyên cũng sẽ cố định. Với tính cách liều mạng của , thể ngày nào cũng nghỉ. Như thì vợ chồng họ sẽ rơi cảnh gần ít xa nhiều. Chu Mạn Mạn càng nghĩ càng thấy .

 

, lúc Chu Mạn Mạn với Cố Lẫm Xuyên: “Được thôi, em đồng ý với . Có điều, thời gian thực tập của em là nửa năm, đợi kết thúc em sẽ tìm .”

 

“Được.”

 

Ăn cơm xong, Chu Mạn Mạn tiếp tục việc, Cố Lẫm Xuyên cùng cô, nhưng Chu Mạn Mạn nghĩ đến lúc họ , biểu cảm của các bác sĩ , cô ngày mai biến thành đề tài bàn tán của . Bị họ lưng là còn dắt theo chồng. Hơn nữa, Cố Lẫm Xuyên chắc chắn vẫn nghỉ ngơi đủ, vì Chu Mạn Mạn bảo : “Anh về , cần ở với em , em tự lo .”

 

“Mạn Mạn...” Cố Lẫm Xuyên nắm lấy tay Chu Mạn Mạn, bàn tay cô gái mềm mại, thích thú khiến nỡ buông .

 

“Không , nhiều đồng nghiệp thấy thế .” Chu Mạn Mạn vẫn kiên quyết từ chối Cố Lẫm Xuyên, giục mau về. Cô trực tiếp đẩy Cố Lẫm Xuyên đón xe buýt.

 

“Đợi mấy hôm nữa em nghỉ, em sẽ tìm !” Chu Mạn Mạn vẫy tay với Cố Lẫm Xuyên.

 

Cố Lẫm Xuyên cũng đành đồng ý.

 

Chu Mạn Mạn trở bệnh viện, bác sĩ khoa Cấp cứu trêu chọc vài câu.

 

“Không ngờ cô bé còn trẻ thế kết hôn , vốn dĩ còn định giới thiệu học trò của cho cô đấy.” Bác sĩ già khoa Cấp cứu cũng giảng dạy ở trường đại học.

 

“Không còn cách nào khác, gặp thích thì cưới thôi ạ.” Chu Mạn Mạn .

 

“Thực sự xứng đôi với cô, trai trông cũng trai, là quân nhân ?”

 

Chu Mạn Mạn gật đầu.

 

“Được đấy đấy, quân nhân kết hợp với bác sĩ, quá hảo, hai trai tài gái sắc, trời sinh một cặp, cả hai đều là nghề cứu .”

 

Chu Mạn Mạn vẻ mặt hài lòng của bác sĩ khoa Cấp cứu, cứ lờ mờ cảm thấy ông bắt đầu "đẩy thuyền" nhỉ? Đây chính là phiên bản cổ đại của việc "ship CP" ?

 

Tuy nhiên, cô vẫn mong chờ tìm Cố Lẫm Xuyên, đến lúc đó nghỉ hai ngày, cô dứt khoát ở chỗ Cố Lẫm Xuyên luôn cho . Có lẽ còn thể nấu cho họ một bữa cơm thịnh soạn. Trước đó hứa với Vương Tranh Vân và Lưu Tư Nghiệp, cô cần thực hiện lời hứa.

 

 

Loading...