Lúc nãy Tiền Mộng Bình cũng thấy lái xe đến chính là Cung Linh Lung, ba đứa nhỏ xe chính là ba em sinh ba của cô, theo chiếc xe biến mất ở cuối đường, lúc bà mới hỏi con trai: “Văn Đống, con với cô lắm hả?”
“Không , lúc chú hai mời bọn con cùng ăn một bữa cơm thôi.”
“Vậy vì lúc nãy con chuyện nhập hàng với nó?”
Trực giác của Tiền Mộng Bình mách bảo chuyện gì giấu bà , thoáng qua Ni Ni, bà cô bé , là con gái của Trịnh Siêu Lâm và Tống Nhan, hỏi: “Sao con gái của Tống Nhan đến đây bán hàng với ? Người mối quan hệ gì với Tống Nhan?”
“Đó là bạn học của Tống Nhan, chắc là Tống Nhan việc gì đó, giúp đỡ chăm sóc cô bé một chút mà thôi.” Thôi Văn Đống hỏi nhiều về những chuyện .
Tiền Mộng Bình chằm chằm Lý Sùng vài , hỏi câu hỏi mà trả lời: “Sao con tìm Cung Linh Lung nhập hàng?”
“Con tìm cô nhập hàng, mà là tìm bạn của cô để nhập hàng, chỉ hỏi thăm cô thời gian cung ứng hàng hoá mà thôi.” Thôi Văn Đống xong lập tức cầm băng ghế xuống.
Tiền Mộng Bình đảo mắt lia lịa, cũng trong lòng đang nghĩ cái gì, lúc nhích gần , hỏi nhỏ: “Văn Đồng, chú hai của con giới thiệu cho con quen Cung Linh Lung, thấy cô cũng chịu chuyện với con, con nhớ tranh thủ nắm cơ hội đó.”
Thôi Văn Đống nhíu mày, chỉ cần thoáng qua là ngay bà suy nghĩ cái gì, mất kiên nhẫn : “Mẹ, thể đừng tơ tưởng đến mấy thứ thuộc về nữa ? Trong lòng còn rõ nguyên nhân vì lúc chú hai ly hôn với của cô hơn cả con, coi con lấy mặt mũi để níu kéo quen với cô hả? Dựa theo những việc mà với cô , cô oán hận chúng cũng lắm , cảm thấy cô còn chịu nhận chúng là bà con họ hàng ?”
Bị mắng như thế, sắc mặt của Tiền Mộng Bình vô cùng khó coi, xụ mặt : “Cho dù thế nào thì bọn con đều là con cháu nhà họ Thôi, trong cơ thể chảy cùng một dòng m.á.u mà.”
“Ha, chảy cùng một dòng m.á.u thì chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat/chuong-963.html.]
“Chú hai và cô út cũng chảy cùng một dòng m.á.u với cha, chú ba và cô cả đó, hiện tại bọn họ còn chút tình cảm nào ?”
“Mẹ cũng đừng cái gì mà đều là con cháu nhà họ Thôi, theo họ Thôi, từng ăn một hạt gạo nào của nhà họ Thôi, cũng uống một giọt nước của nhà họ Thôi, bất cứ mối quan hệ nào với nhà họ Thôi chúng cả, bớt với .”
Tiền Mộng Bình chuyện chặn họng tức đến đau cả ngực, xụ mặt : “Con đúng là một khúc gỗ mà, con đường cũng lợi dụng.”
“Con thèm chuyện với bọn họ nữa.”
Thôi Văn Đống cũng đôi co với bà , suy nghĩ của hai con bọn họ khác , thêm nữa cũng chẳng tác dụng gì.
Hiện tại chẳng lôi kéo quen gì hết, cũng theo đuổi địa vị danh dự gì, hiện tại chỉ yên bán hàng kiếm tiền, dành dụm thêm chút tiền tiết kiệm, chờ tính toán khác.
Hai con bọn họ chuyện nhỏ, nhưng Lý Sùng đều thấy , liếc mắt thoáng qua Tiền Mộng Bình, trong lòng chút thương hại Thôi Văn Đống.
Tiền Mộng Bình thấy con trai thèm để ý đến bà , đến bên cạnh Lý Sùng, lộ vẻ mặt hiền lành tiếp cận : “Nè, trai trẻ, cậ là bạn học của Tống Thao, mà quen với Cung Linh Lung thế?”
“Tống Thao giới thiệu cho chúng quen , cũng quen lắm.”
Lý Sùng Tống Thao đến chuyện của Cung Linh Lung, cũng rõ chuyện của nhà họ Thôi, Tiền Mộng Bình hỏi thăm gì đó, trong lòng bắt đầu cẩn thận đề phòng.
“Lúc nãy còn đến nhà của bọn họ ăn cơm, mà còn nữa ?” Tiền Mộng Bình đề phòng , trong lòng chút vui.
“ chỉ là hưởng ké của Ni Ni thôi.” Lý Sùng bà dụ dỗ.