Thập Niên 70 Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt - Chương 137: Tôi Đánh Chết Anh, Đồ Lưu Manh Chết Tiệt
Cập nhật lúc: 2026-01-22 04:07:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cốc cốc!"
7:55, Cung Linh Lung đến văn phòng báo cáo sớm năm phút.
Nữ lãnh đạo cũng mới đến văn phòng, đầu một cái, vẫn là gương mặt nghiêm túc: "Vào , điền đơn nhận việc."
"Vâng."
Cung Linh Lung lập tức lấy b.út máy từ trong túi xách mang theo, bước nhanh qua, nhanh ch.óng điền xong đơn nhận việc đơn giản.
Nữ lãnh đạo xem qua nội dung, xác nhận vấn đề gì, liền cất đơn nhận việc của cô ngăn kéo, mở miệng : " họ Dương, tên đầy đủ là Dương Mạn Vinh, chủ nhiệm cục dân chính, phụ trách phòng hành chính và phòng cứu trợ, từ hôm nay, cô trợ lý cho ."
"Vâng, Dương chủ nhiệm."
Cung Linh Lung biểu hiện bình tĩnh, chút căng thẳng nào, càng sự phấn khích kích động của mới nhận việc, vẻ mặt điềm tĩnh chờ đợi sắp xếp công việc.
Dương Mạn Vinh liếc cô một cái, : " đối với công việc cực kỳ nghiêm túc và khắt khe, hy vọng trợ lý của việc cũng nghiêm túc, tỉ mỉ và hiệu quả, bất kỳ sai sót nào trong việc đăng ký hồ sơ tài liệu, thực hiện hiệu quả khi cứu trợ quyên góp bên ngoài, còn dùng quyền lực trong tay để thành sứ mệnh công việc một cách tối đa."
"Dương chủ nhiệm, sẽ cố gắng, nhất định sẽ ngài thất vọng."
Cung Linh Lung tràn đầy nhiệt huyết với công việc , bất kể tương lai phận lựa chọn và hướng thế nào, lúc cô sẽ nắm bắt cơ hội , một là phụ lòng tin của lãnh đạo, hai là nhân cơ hội công việc để định sự kế thừa của nhà họ Cung.
Dương chủ nhiệm gật đầu, thêm gì khác, chỉ bàn việc đối diện, "Đây là bàn việc của cô, cô dọn dẹp , năm phút cùng đến kho kiểm kê vật tư."
"Vâng."
Trong kho vật tư lộn xộn và nhiều, lúc các đồng chí khác đang bận rộn ở đây, Dương chủ nhiệm dẫn cô qua quen đơn giản với những khác, đó giao nhiệm vụ cho cô.
Cung Linh Lung việc cũng là chú trọng hiệu quả, cầm tập tài liệu ghi chép, sắp xếp đồ đạc trong kho, tất cả vật phẩm đều phân loại quy hoạch xếp chồng lên , từ những bao lương thực lớn, đến những ống kim chỉ thêu nhỏ, cô đều phân loại xếp ngay ngắn.
Chỉ trong một ngày, nhà kho vốn lộn xộn bừa bãi dọn dẹp ngăn nắp sạch sẽ, khi tan Dương chủ nhiệm đến kiểm tra, trong lòng bà cũng kinh ngạc.
Đợi Cung Linh Lung tan , bà khen một câu: "Biểu hiện công việc , ngày mai tám rưỡi họp cùng , mang theo sổ ghi chép, lúc họp thì nhiều, ghi nhiều, nhiều, việc gì hiểu thì đó hỏi ."
"Vâng."
Vừa họp cùng lãnh đạo, Cung Linh Lung đây là đề bạt đặc biệt, lúc vẫy tay: "Dương chủ nhiệm, đây, ngày mai gặp ."
"Ừm, cô ." Dương chủ nhiệm cô bắt xe đưa đón của quân đội.
Cung Linh Lung bắt xe, nhưng còn hai mươi phút nữa, cô tranh thủ thời gian để tìm em nhà họ Diêu.
Anh em nhà họ Diêu tan về đến nhà, thấy cô đều vui mừng, "Em gái, cuối cùng cũng mong em đến."
"Lần các cần lương thực, thời gian em nhiều nơi thu mua lương thực, còn thu mua một ít trái cây, lương thực ba nghìn cân, trái cây chất lượng cũng tương tự , cộng bảy tám trăm cân."
Anh em nhà họ Diêu mừng rỡ, Diêu lão đại ánh mắt sáng rực: "Em gái, hàng đến ?"
"Ngày mai đến, các lấy hết ?" Cung Linh Lung hỏi .
"Lấy."
Hai em đồng thanh, kích động: "Chúng lấy hết."
"Được, trưa mai gặp ở cổng công viên Đông Giang, em sẽ cho các địa chỉ giấu hàng. Thời gian em bận lắm, các cứ lấy hàng bán , hai ngày nữa em đến tính tiền với các ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-danh-da-nguoc-tra-va-mat-xblq/chuong-137-toi-danh-chet-anh-do-luu-manh-chet-tiet.html.]
Diêu lão đại : "Em gái, lượng hàng em cung cấp ít, tính tiền cũng ít, em sợ chúng lấy hàng bỏ trốn ?"
" tin mắt của ."
Cung Linh Lung thêm gì khác, cô còn vội bắt xe, xong liền .
Sau khi bắt đầu , cuộc sống bận rộn và phong phú hơn , mỗi ngày sớm về khuya, tối còn tập múa, hướng dẫn các chị em dâu luyện ngâm thơ, còn chuẩn bài phát biểu cá nhân, mỗi tối đều bận đến gần mười giờ mới về phòng ngủ.
Lục Tĩnh Xuyên cô thời gian vất vả, buổi tối đều chu đáo quấn lấy cô phiền, bình thường cũng giúp cô chia sẻ nhiều việc nhà hơn.
Bận rộn ba ngày, Cung Linh Lung khi tan tranh thủ tìm em nhà họ Diêu, thanh toán tiền hàng cung cấp đó, còn mua của họ một giỏ trứng gà vịt.
Khi cô xách giỏ vội vàng chạy đến, tài xế Vương ca : "Em dâu, vội, còn bốn năm phút nữa mới khởi hành."
"Hôm nay xe đông quá nhỉ."
Cung Linh Lung xách giỏ lên xe, thấy các ghế phía đều kín, chỉ còn phía trống.
Cô lấy hai quả trứng vịt từ trong giỏ đưa cho Vương ca, "Mang về cho con ăn."
"Em dâu, , em mang về cho phó đoàn trưởng ăn." Vương ca vội vàng từ chối.
"Cầm lấy."
Cung Linh Lung nhét tay , tùy ý tìm một chỗ xuống, cẩn thận đặt giỏ chân.
Cô xuống, vội vàng đến bắt xe, liếc mắt , thấy là Từ Vi lâu gặp, phía còn gã họ giả và một đồng bọn khác, khóe miệng hiện lên một nụ như như .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Từ Vi kéo tay nắm cửa lên xe, ngẩng đầu liền thấy Cung Linh Lung, khuôn mặt gầy ít cứng đờ, chủ động chuyện chào hỏi cô.
Cung Linh Lung cũng định chuyện với cô , đối với hai đàn ông phía , cô chọn cách lờ , lấy báo từ trong túi .
Từ Vi đó đội kiểm tra xử lý khá t.h.ả.m, tuy thương gân cốt, vết thương ngoài da nghiêm trọng, nhưng nỗi đau bên trong chỉ cô rõ nhất, ở bệnh viện dưỡng thương nhiều ngày mới miễn cưỡng hồi phục.
Cô tùy ý tìm một chỗ xuống, thấy gã họ giả và đều thấy Cung Linh Lung, để dấu vết hiệu cho họ.
Gã họ giả nhận chỉ thị, phịch xuống bên cạnh Cung Linh Lung.
Cung Linh Lung ngay cả một ánh mắt cũng cho họ, tiếp tục cúi đầu báo, cũng yên lặng chờ họ diễn.
Đến giờ khởi hành, Vương ca đúng giờ nổ máy lái xe.
Đường xá bây giờ là đường đất, đường trong thành phố còn khá bằng phẳng, khỏi thành phố là nhiều ổ gà và đường cong, xe càng thêm xóc nảy.
Xe đang một đoạn đường dốc cong, gã họ giả bắt đầu hành động, cố ý chen cô, giả vờ vững mà dựa cô, tay còn thành thật chiếm tiện nghi.
Ngay lúc tay chạm quần áo, Cung Linh Lung nhảy dựng lên, trở tay tặng một cái tát vang dội.
"Bốp!"
Cái tát bất ngờ, đặc biệt vang dội giòn giã, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả hành khách.
Gã họ giả cũng cái tát của cô cho ngẩn , đôi mắt lập tức tụ ánh sáng lạnh lẽo, nhưng kịp hành động, Cung Linh Lung một cái tát tàn nhẫn nữa tát qua, miệng cũng bắt đầu c.h.ử.i: "Anh là đồ khốn nạn, xe cũng yên phận, đ.á.n.h c.h.ế.t , đồ lưu manh c.h.ế.t tiệt."