Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 95
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:30:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà cụ Chu từ túi áo trong cẩn thận lấy một đồng rưỡi, đưa cho con dâu.
“Quyên t.ử, còn một đồng rưỡi ở đây, con cầm lấy mua chút đồ mang sang cho xưởng trưởng Lâm, cảm ơn cô giúp đỡ.”
Số tiền là bà cụ ngày thường chắt bóp từng đồng từng hào khó khăn lắm mới để dành , Triệu Hiểu Quyên gì cũng chịu nhận.
“Mẹ, xưởng trưởng Lâm sẽ nhận , con sẽ nỗ lực việc, tuyệt đối phụ sự kỳ vọng của xưởng trưởng.”
“Quyên t.ử đúng đấy, chị dâu là công tư phân minh, đại nghĩa nhất, con ở trướng Tiểu đoàn trưởng, Quyên t.ử ở trướng chị dâu, chúng đều việc cho .”
Chu Hổ là cấp của Cố Tranh, hiểu nhất định về Lâm Vân Khê.
Con trai con dâu đều như , bà cụ Chu bấy giờ mới cất tiền .
Ngoại trừ gia đình Triệu Hiểu Quyên tìm hy vọng sống, bầu khí vui mừng cũng tương tự theo đường dây điện thoại truyền đến những ngôi làng của 150 quân nhân giải ngũ .
Làng Đại Hà.
“Trụ t.ử, hôm nay chuyện gì mà vui thế?” Những bà thím buôn chuyện đầu làng hỏi.
Người đàn ông tên Trụ t.ử nhe hàm răng trắng ởn, phấn khởi .
“Cũng gì ạ, bên bộ đội của cháu gọi điện bảo cháu công nhân.”
“Hồ, đúng là chuyện nha.”
Sau khi đương sự , các bà thím liền xì xào bàn tán.
“Trụ t.ử đúng là tiền đồ , cứ chờ mà xem, Lưu Tuệ Như chắc chắn sẽ hối hận xanh ruột cho mà coi.”
“Ai bảo chứ.”
Chương 82 Giải cứu vận mệnh
Lưu Tuệ Như là vợ cưới của Trụ t.ử định sẵn từ khi nhập ngũ, một năm Trụ t.ử vì thương mà giải ngũ khỏi bộ đội.
Sau khi hồi phục, bác sĩ chẩn đoán bộ phận thương khả năng ảnh hưởng đến chuyện sinh nở, chỉ là " khả năng", chắc chắn 100%.
Nhà họ Lưu khi tin , lập tức đến hủy hôn, còn chiếm luôn cả tiền sính lễ, chẳng mấy ngày gả con gái cho một hộ khác trong làng.
Bây giờ Trụ t.ử sắp công nhân, ăn lương nhà nước, trở thành thành phố , hèn chi đám bà thím Lưu Tuệ Như sẽ hối hận.
Thực tế, trong diễn biến ban đầu, vết thương đó của Trụ t.ử để di chứng gì.
Thế nhưng vì lời chẩn đoán của bác sĩ, phong ba hủy hôn và sự chỉ trỏ của trong làng.
Mà cả đời vợ con, nghèo khó và cô độc đến già.
Lâm Vân Khê vì sự xuất hiện của mà giải cứu vận mệnh của một nữa.
Sau khi đăng ký tên xong, Lâm Vân Khê đến quảng trường, tìm kiếm bóng dáng con trai trong đám đông.
Thời gian , Đại Tráng và Chu T.ử Ngang khai giảng , nhóm bốn chỉ còn Ngôn Ngôn và Tiểu Tráng.
sinh hoạt hằng ngày của hai đứa trẻ hề ảnh hưởng gì, thậm chí còn như cá gặp nước, điều cũng nhờ Lâm Vân Khê .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-95.html.]
Từ khi cô đảm nhận chức xưởng trưởng xưởng d.ư.ợ.c, phần lớn các bà vợ quân nhân trong khu tập thể đều ý kết giao.
Đặc biệt là thời gian , từ sáng đến tối, khách khứa trong nhà ngớt, riêng nước một ngày pha mấy ấm.
Cuối cùng, Lâm Vân Khê đành mỗi sáng dậy thật sớm ngoài trốn, hoặc là đến nhà chị dâu Hồng Mai đồ thủ công, hoặc là tìm thím Chu trò chuyện.
Số nhiều lên, những bà vợ cũng Lâm Vân Khê cố ý tránh mặt họ, thế là đến nữa.
bọn họ đầu liền đặt mục tiêu lên Ngôn Ngôn, dặn dò con cái trong nhà nhất định giữ quan hệ với Ngôn Ngôn.
Ngôn Ngôn vốn dĩ kháu khỉnh xinh trai, tính tình vô cùng lễ phép, thấy đứa trẻ lớn hơn sẽ chủ động gọi gọi chị.
Ngay cả trẻ con cũng cưỡng sự tấn công đáng yêu , ban đầu chơi với Ngôn Ngôn là để đối phó với lớn trong nhà.
Sau khi tiếp xúc, liền trở nên tự nguyện, bây giờ đám trẻ con trong khu tập thể bất kể gì cũng sẵn lòng rủ Ngôn Ngôn cùng.
Trong đám trẻ con, Lâm Vân Khê liếc mắt một cái thấy con trai đang chơi đập giấy.
Hôm nay bé mặc bộ quần áo trẻ em đầu tiên do Lâm Vân Khê tự tay sự chỉ bảo của thím Chu.
Phía là một chiếc áo phông trắng tay rộng rãi, phía là một chiếc quần đùi nhỏ màu xanh Klein, chân một đôi giày trắng nhỏ.
Làn da trắng trẻo mịn màng, như trứng gà mới bóc vỏ, khuôn mặt tròn trịa khảm một đôi mắt to đen láy sáng ngời, mái tóc ngắn đen bóng, vô cùng trai.
Chơi đến lúc vui, hai con mắt nheo thành một đường chỉ, khi còn thể thấy hai lúm đồng tiền nhỏ dễ thương.
Trong đám trẻ mặc đồ xám xịt, bé vô cùng nổi bật, là gia đình nuôi nấng chiều chuộng.
“Ngôn Ngôn.” Lâm Vân Khê gọi một tiếng về phía bé.
Cố Gia Ngôn khi thấy , liền với các bạn một câu, lập tức chạy bay về phía bên .
“Mẹ ơi, con đang chơi đập giấy, vui lắm ạ, đây chơi cùng .” Bạn nhỏ Ngôn Ngôn nhiệt tình mời tham gia trò chơi.
Có thêm nhiều bạn nhỏ như , khả năng ngôn ngữ của Ngôn Ngôn cũng nhận sự rèn luyện lớn, bây giờ phát âm ngày càng rõ ràng, câu cũng ngày càng dài hơn.
Lâm Vân Khê vặn bình nước mang theo bên , đút cho con trai vài ngụm nước linh tuyền.
Dịu dàng : “Mẹ còn việc, Ngôn Ngôn cứ chơi với các nhé.”
“Vâng ạ.” Cậu bé chạy lên phía vài bước, bỗng nhiên nhớ điều gì đó, về bên cạnh .
Giọng sữa mang theo đầy ý nũng: “Mẹ ơi, tối nay con thể theo các trong khu tập thể bờ biển nướng thịt ạ?”
Cố Gia Ngôn giới hạn của , thứ nhất, chơi với nước và lửa, thứ hai, chạy ngoài khu tập thể.
Hai yêu cầu bé đưa , dường như đều đang điên cuồng thử thách giới hạn của .
Lâm Vân Khê vội vàng từ chối mà kiên nhẫn gợi ý: “Muốn ăn đồ nướng thì tối nay thể nướng cho các con ở trong sân.”
Ngôn Ngôn lắc đầu, đó dùng vốn từ vựng ít ỏi của , giải thích rõ nguyên do.
Hóa khi nhóm bốn ăn đồ nướng ở nhà Lâm Vân Khê xong, ngày hôm khoe khoang một phen giữa đám bạn nhỏ.
Những bạn nhỏ khác từng ăn đồ nướng cám dỗ dữ dội, về nhà liền nhõng nhẽo với lớn trong nhà ăn một bữa đồ nướng, đương nhiên đều từ chối.