Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 82
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:27:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong thư, Khổng Mạn Châu tuân theo nội dung của thỏa thuận bảo mật, đem tất cả những thông tin mà hết trong.
Dặn dặn trong nhà nhất định coi trọng, nếu thể nắm lấy dự án , thì nhà họ Khổng nhất định thể tiến thêm một bước.
Lâm Vân Khê thể đưa đơn t.h.u.ố.c thì , cuối cùng chẳng là áo cưới cho nhà họ .
Khổng Mạn Châu đắc ý nghĩ thầm trong lòng, cô ngược mong chờ biểu cảm đặc sắc mặt phụ nữ đó khi chuyện .
Lâm Vân Khê đang dọn dẹp hải sản ở trong viện bỗng nhiên hắt một cái hề báo , cô thèm để ý mà dụi dụi mũi.
Lúc , cô vẫn Khổng Mạn Châu đang ý đồ với nhà máy d.ư.ợ.c, nhưng cho dù chăng nữa.
Lâm Vân Khê cũng sẽ để tâm, nếu sự việc cuối cùng mất kiểm soát, thật sự để nhà họ Khổng đắc thủ.
Cô vẫn còn giữ những nước dự phòng khác, cô sẽ khiến nhà họ Khổng ngoan ngoãn giao nhà máy d.ư.ợ.c .
Tần Hiểu Linh và Hải Yến mang tới tôm hùm lớn, tôm cọp đen, sò điệp, vẹm xanh, hàu, ốc móng tay và tôm tít.
Tuy chỗ hải sản cho nhả cát , nhưng dù cũng là đồ đưa miệng, Lâm Vân Khê dùng bàn chải cẩn thận chà rửa thêm một lượt.
Có vẻ như hai họ cô thích ăn gì, nên đem những loại hải sản thường gặp mỗi thứ mang một ít tới.
Mỗi loại đều nặng ba bốn cân, đựng đầy một gùi lớn.
Lâm Vân Khê đang suy nghĩ xem đống hải sản nên thế nào, thì Cố Tranh về.
Đi cùng còn hai thanh niên mười tám mười chín tuổi, ba tay cầm một linh kiện bằng gỗ.
“Vợ ơi, về , đây là Trương Dương và Lý Lâm, tối nay qua giúp lắp khu vui chơi cho Ngôn Ngôn.”
Hai thanh niên nụ bẽn lẽn chào hỏi: “Chào chị dâu ạ.”
Lâm Vân Khê mỉm gật đầu: “Chào các em, vất vả cho các em , tối nay ở nhà chị dùng cơm nhé.”
“Vừa hôm nay bạn tặng cho một đống hải sản lớn, chúng ăn tiệc hải sản nướng nhé.”
Chương 71 Hải sản nướng
Truyền thống trong bộ đội chính là như , nhờ binh lính trướng giúp việc nhà, ít nhất cũng giữ ăn bữa cơm.
Vốn dĩ hôm nay đáng lẽ là Lưu Ba - lính cần vụ của tiểu đoàn trưởng qua, nhưng đột nhiên giao nhiệm vụ.
Cho nên việc trống , mà đây còn là việc Trương Dương và Lý Lâm cùng đám đồng đội tranh giành sứt đầu mẻ trán mới .
Không chỉ hai bọn họ, qua sự quảng bá nhiệt tình của Lưu Ba, bây giờ cả tiểu đoàn đều chị dâu chỉ tài nấu nướng tuyệt đỉnh, mà con còn vô cùng thiện.
Chưa bao giờ vẻ phu nhân tiểu đoàn trưởng, đối xử với mỗi lính đều như đối xử với bạn bè và .
Tiểu đoàn trưởng của họ cũng , tuy sân tập vô cùng lạnh lùng vô tình, nhưng giống như câu cửa miệng của - bây giờ các đổ thêm một giọt mồ hôi, chiến trường thể bớt một giọt m.á.u.
Sự nghiêm khắc của là vì tính mạng của các chiến sĩ, thể phân tiểu đoàn một, ghen tị hỏng bao nhiêu binh lính.
Cứ lấy tiểu đoàn ba mà , Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn ba Tề Ngọc Sơn và phu nhân tiểu đoàn trưởng Chúc Diễm Thu thường xuyên mượn quyền hạn chức vụ.
bảo binh lính trướng đến nhà nhổ cỏ, cuốc đất, dọn dẹp vệ sinh vân vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-82.html.]
Cái chính là họ giúp , Chúc Diễm Thu còn tỏ vẻ coi thường, khắp nơi tìm để , đến một câu cảm ơn cũng chẳng thấy, khiến binh lính cả tiểu đoàn ba kêu trời thấu.
Phải hâm mộ tiểu đoàn một nhất, chính là tiểu đoàn ba.
Tình hình của tiểu đoàn một thì khác biệt so với tiểu đoàn ba, đều mong chờ tiểu đoàn trưởng nhà thể thường xuyên tìm họ đến nhà giúp đỡ.
Tốt nhất là ngày một , mỗi hai , trông trẻ cũng , cái chính là bé Ngôn Ngôn nhà tiểu đoàn trưởng quá đỗi đáng yêu ngoan ngoãn.
Cứ như , bộ binh lính tiểu đoàn luân phiên một lượt, cũng cần tới gần một năm thời gian.
Cố Tranh mà đám t.ử nghịch ngợm trướng nghĩ như , thà tự bận rộn chứ chẳng thèm tìm về.
Ngày một , thế chẳng vợ mệt c.h.ế.t .
Lúc , Trương Dương và Lý Lâm tuy chút ngại ngùng, nhưng vẫn dày mặt : “Làm phiền chị dâu quá ạ.”
Họ thực sự nếm thử tay nghề của chị dâu, xem đúng như Lưu Ba quá lên .
Ăn xong một bữa, nửa tháng đó sẽ còn ăn nổi cơm ở nhà ăn nữa.
Mà ở nơi cách xa hàng chục cây , Lưu Ba vẻ mặt nước mắt, cứ đúng ngày hôm nay phái nhiệm vụ chứ!!!
Lâm Vân Khê : “Không phiền .”
Khi thấy cạnh đất trống trong viện đặt một bó cây giống lớn, Cố Tranh vẻ mặt ngạc nhiên hỏi.
“Vợ ơi, đống cây giống em kiếm ở ?”
Lâm Vân Khê tranh thủ ngẩng đầu một cái, trả lời vô cùng tự nhiên.
“Lần chẳng em mua đồ khô , đặc biệt nhờ bà con lối xóm gần đó tìm giúp, hôm nay thời gian là em lấy về luôn.”
Một bó cây giống lớn như thế , cho dù là khiêng từ cổng khu tập thể về nhà, cũng mệt đến bở tai.
“Sao đợi tan về?” Cố Tranh chút đồng tình .
Lâm Vân Khê ngẩng đầu, giọng ngọt lịm: “Đâu cần phiền phức thế , em đưa thêm ít tiền, nhờ bà con đó giúp chở đến gần khu tập thể.”
“Nửa đường gặp mấy bạn, họ giúp em chuyển đến cổng lớn, đoạn đường trong khu tập thể là binh lính gác cổng giúp chuyển đấy, em chẳng hề động tay động chân chút nào cả.”
Bạn? Họ?
Mắt Cố Tranh híp , trong đầu lập tức nghĩ vài phương pháp tuyên bố chủ quyền, dự định tìm cơ hội thao tác một phen.
Lâm Vân Khê buồn quan sát biểu cảm mặt đàn ông, nũng nịu : “Anh nghĩ , bạn mà em là một đôi vợ chồng.”
Cố Tranh sờ sờ mũi, ánh mắt trêu chọc của vợ nhà cùng hai đứa lính trướng, bắt đầu việc.
Buổi tối ăn tăng thêm hai , chỉ đồ nướng chắc chắn là đủ .
Lâm Vân Khê còn dự định thêm vài món xào, nấu một nồi cơm lớn.
Cô tính toán một chút nguyên liệu trong bếp, nhanh quyết định xong thực đơn - thịt sợi xào ớt xanh, thịt sợi xào tương Bắc Kinh, gà xào cung bảo, cà chua xào trứng và nấm hương xào cải dầu.
Ngoài , Lâm Vân Khê từ trong gian lấy bốn năm cân ốc bươu to béo, ba con cá trắm cỏ lớn, ba cân thịt dê và ba cân thịt bò.