Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:24:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những món đa phần Ngôn Ngôn cũng ăn , nên Lâm Vân Khê chỉ riêng cho bé mấy chiếc bánh khoai lang nhân chảy, để ăn vặt dọc đường. Tiếp đó, cô lấy từ trong gian hai hộp giữ nhiệt lớn loại dùng cắm trại, mỗi hộp năm tầng.

 

Chia cơm canh từng tầng, như giữ nhiệt sợ lẫn mùi. Hộp giữ nhiệt nhãn hiệu Lâm Vân Khê thử nghiệm , giữ ấm một hai ngày tuyệt đối thành vấn đề.

 

Lâm Vân Khê nghĩ đến sức ăn của Cố Tranh, sợ đủ ăn, cô còn chiên thêm một nồi bánh xếp áp chảo nhân thịt bò, cái nào cái nấy thơm ngon giòn rụm, c.ắ.n một miếng là nước thịt tràn .

 

Đợi cô thu dọn xong xuôi, Cố Tranh cũng mượn một chiếc xe từ trấn về, phía là ba họ Cố và sáu bảy của nhà cả, nhà ba. Mấy giúp khiêng hành lý lên xe, Ngôn Ngôn đầu dậy sớm như , đang mắt nhắm mắt mở ba bế.

 

Hôm qua khi Ngôn Ngôn sắp cùng đến nơi ba việc, lâu mới thể về, bé chính thức chào tạm biệt tất cả trong nhà cũng như các bạn nhỏ trong thôn, cuối cùng còn để quả bóng đá yêu thích nhất cho Gia Hào. Bé hy vọng trai đừng quên , thấy bóng đá là nhớ đến bé.

 

"Vân Khê, đồ đạc dọn xong hết ? Kiểm tra nữa , đừng để sót thứ gì." Mẹ Cố hỏi.

 

Lâm Vân Khê tự kiểm tra một lượt, đáp: "Mẹ yên tâm, mang đủ cả ạ."

 

"Đến bên đó thật nhé, chăm sóc bản cho , nhớ thư về thường xuyên đấy."

 

Ba Cố cũng nỡ, nghìn lời vạn chữ đọng thành một câu: "Trên tàu hỏa chú ý để mắt đến Ngôn Ngôn, đừng để mấy đứa mìn bế mất."

 

"Con ạ ba."

 

Nãy giờ từ đầu đến cuối lời nào, Cố Gia Hào tiến lên ôm chầm lấy eo Lâm Vân Khê, nức nở gọi:

"Thím hai, con nỡ để thím , cả Ngôn Ngôn nữa."

 

Mấy tháng nay, Lâm Vân Khê luôn nuôi dạy Cố Gia Hào như con đẻ, trong lòng cũng vô cùng nỡ. Cô xuống ôm Cố Gia Hào lòng, ôn tồn an ủi:

"Thím hai cũng nỡ xa Gia Hào, đợi nghỉ hè năm nay con thể qua đó chơi hai tháng, thím hai bao tiền xe ."

 

"Thật ạ?" Cố Gia Hào lau nước mắt, thút thít hỏi.

"Đương nhiên , thím hai đợi con."

"Nhất trí nhé." Cố Gia Hào lúc mới thấy an ủi, ngừng .

 

Khi xe khởi động, Lâm Vân Khê mới đưa chìa khóa cho Cố qua cửa sổ, :

"Ba , đây là chìa khóa nhà, con và Cố Tranh dọn sẵn một căn phòng cho ba , phiền ba qua ở để trông nhà giúp chúng con với ạ."

 

Ba Cố là kiểu phiền con cái, cô mà chắc chắn sẽ từ chối, nên chỉ thể dùng cách . Chưa đợi hai lên tiếng, xe chạy mất. Lâm Vân Khê vẫy tay về phía qua cửa kính xe, hét lớn: "Ba , hai mau nhà , bên ngoài lạnh lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-52.html.]

 

Tàu hỏa thời đại vẫn là loại tàu xanh cũ chậm chạp, lên tàu, khí tỏa một mùi kỳ quái. Trong toa tàu chen chúc chật ních, âm thanh ồn ào, tiếng lớn chuyện hòa lẫn với tiếng trẻ con quấy , chuyện chỉ thể gào lên. Hành lý lớn nhỏ lấp đầy lối , hầu như chỗ đặt chân.

 

Cố Tranh một tay bế Ngôn Ngôn, một tay xách hành lý mở đường phía , Lâm Vân Khê bám sát theo . Cho đến khi tới toa giường , cô mới thở phào nhẹ nhõm. May mà Cố Tranh nhờ bạn chiến đấu cũ đặt hai vé giường , nếu cô thực sự trải qua hai ngày khổ sở thế nào.

 

Khi họ đến, trong ngăn nhỏ một đàn ông trẻ tuổi và một cụ già. Thấy tới, hai chỉ ngẩng đầu một cái ai việc nấy.

 

Lâm Vân Khê lấy từ trong túi hành lý một chiếc chăn mỏng và một bộ ga giường từ gian, trải ngay ngắn lên giường.

"Xong , thể ."

 

Vị trí của họ là giường tầng , ga giường ngả vàng, bao nhiêu từng , kỹ thậm chí còn vài vết dầu mỡ. Lâm Vân Khê vốn quen tinh tế, ở hiện đại dù là tàu cao tốc máy bay thường là khoang hạng nhất, thực sự chịu nổi những thứ .

 

"Vợ ơi, lấy chút nước nóng." Cố Tranh đặt con trai lên giường, cầm cốc về phía phòng nước nóng lấy nước.

 

Đây là đầu tiên Ngôn Ngôn xa, hào hứng áp mặt cửa sổ phong cảnh bên ngoài, cứ líu lo chuyện với .

"Oa, kìa, nhà cửa, cây to, còn mây trắng nữa."

 

Lâm Vân Khê dịu dàng đáp : "Mẹ thấy , lắm nha. nhỏ thôi nhé, ông đang sách kìa."

 

Ngôn Ngôn lập tức lấy tay bịt miệng nhỏ, ánh mắt khích lệ của , bé giọng sữa:

"Ông ơi, xin ông, Ngôn Ngôn phiền ông ạ."

 

Người già đều thích trẻ nhỏ, Khương Khang Bình cũng ngoại lệ, ông hiền từ:

"Không , bé Ngôn Ngôn."

 

Sau khi Cố Tranh , Lâm Vân Khê lấy bánh xếp áp chảo nhân thịt bò bày lên bàn nhỏ, sáng nay họ dậy sớm, vẫn kịp ăn sáng. Bánh xếp dù còn độ giòn như lúc mới lò, nhưng thắng ở vị đậm đà thơm ngon, chút hảo thể chấp nhận .

 

Ngôn Ngôn đầu tàu hỏa, hề chút thích nghi nào, một miếng bánh một ngụm sữa ăn ngon lành. Cố Tranh càng ăn một lúc hơn ba mươi cái, ăn nhanh nhưng luộm thuộm, thậm chí còn chút cảm giác mãn nhãn.

 

Người đàn ông nhà kiểu gì cũng thấy trai, Lâm Vân Khê thầm nghĩ trong lòng. Dường như nhận thấy ánh mắt rực lửa của cô, Cố Tranh khóe mắt mang theo ý , ghé sát tai vợ , nhỏ giọng :

"Vợ ơi, vẫn đang ở bên ngoài đấy, đợi đến khi về nhà em ngắm bao lâu cũng cho em ngắm bấy lâu."

 

Thấy trộm phát hiện, má Lâm Vân Khê nóng bừng, cô đưa tay nhéo thắt lưng đàn ông. Bên cạnh còn khác đấy, cứ đắn thế .

 

 

Loading...