Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 411

Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:24:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn ánh mắt mong đợi của , Ngôn Ngôn hạ quyết tâm từ chối: "Mẹ ơi, trong bụng em trai em gái nhỏ, ba ăn mấy món kích thích quá."

 

"Nếu ăn, cứ để bác đầu bếp cho ."

 

" đồ nhà với hương vị ở sạp hàng rong ngoài giống , cảm giác cũng khác nữa." Lâm Vân Khê nhíu mày .

 

Cô tiếp tục thương lượng: "Vậy cứ cách một ngày thì mang một loại đồ ăn vặt về nhé, nếu sẽ tự mua đấy."

 

Nghe kể tên các món ngon cổng trường rõ mồn một như đếm bảo vật trong nhà, Cố Gia Ngôn để ai yên lòng của chắc chắn dạo qua , chừng loại nào cũng nếm thử.

 

Hơn nữa cổng trường đông đúc như , đối với đang m.a.n.g t.h.a.i mà an , vì Cố Gia Ngôn chỉ đành thỏa hiệp.

 

"Vậy thì cách một ngày ăn một , nuốt lời đấy."

 

"Được, nhất quyết thế nhé." Thấy con trai đồng ý, Lâm Vân Khê lập tức rạng rỡ hẳn lên, đưa ngón tay út móc ngoéo với hai vị "đồng minh".

 

kế hoạch thực hiện bao lâu thì Cố Tranh nhạy bén phát hiện .

 

Chương 438 Gồng đến tháng thứ bảy

Ngôn Ngôn và Nguyệt Nguyệt tặng kèm một tuần huấn luyện thể lực buổi sáng, còn "thủ phạm" Lâm Vân Khê thì chẳng cả.

 

Chỉ cần đàn ông nhắc đến chuyện , Lâm Vân Khê liền dùng nước mắt đáp : "Người vất vả sinh con cho , kết quả đến chút đồ ăn vặt cũng ăn ?!"

 

"Không ăn món ngon thích, sống còn ý nghĩa gì nữa?"

 

Vì thế, những bán hàng rong cổng trường Trung học Phụ thuộc phát hiện cứ cách một ngày thấy một đàn ông mặc quân phục, vẻ mặt nghiêm nghị đến sạp của họ mua đồ ăn vặt.

 

Anh còn hỏi tỉ mỉ về nguồn gốc nguyên liệu trong món ăn cũng như độ tươi ngon của chúng.

 

Đến mức cứ thấy vị sĩ quan , các chủ sạp vô thức lẩm nhẩm học thuộc lòng nguyên liệu và nguồn gốc của .

 

Cố Tranh cũng từng thử bảo đầu bếp trong nhà theo một phần, nhưng nào cũng vợ thấu, cô rằng thiếu mất một chút " thở khói bếp".

 

cũng cái lợi, đó là nào cũng nhận những nụ hôn nồng cháy từ vợ .

 

Ở phía bên , khi ký xong hợp đồng lao động với hiệu trưởng, Triệu Thiến trở về căn nhà đầy rẫy sự thất vọng với tâm trạng vô cùng nhẹ nhõm.

 

để ý đến bất kỳ ai trong nhà mà thẳng về căn phòng nhỏ của , dọn dẹp chăn màn, cho đồ dùng vệ sinh cá nhân một chiếc túi khác.

 

Xách đồ định bước khỏi cửa, cha Triệu đang xổm cửa bếp rít t.h.u.ố.c lào sòng sọc, Triệu thì đang nhặt rau ở cửa.

 

Thấy Triệu Thiến cầm hành lý, bà lập tức dậy chặn con gái : "Thiến Thiến, đang yên đang lành con định thế?"

 

Nghe , quên sạch chuyện chiều nay, Triệu Thiến dừng bước.

 

"Con dọn ngoài ở. Hai là cha con, mỗi tháng con sẽ gửi hai hai mươi tệ tiền sinh hoạt phí, còn hai cầm tiền đó trợ cấp cho đứa con trai nào thì con ý kiến gì hết."

 

Với mức giá cả hiện nay, hai mươi tệ thể khiến cha Triệu sống cực kỳ sung túc.

 

"Còn những khác, con nghĩa vụ bỏ tiền giúp họ sống qua ngày."

 

Nói xong một lèo, Triệu Thiến thèm đầu mà bước thẳng cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-411.html.]

 

Mẹ Triệu còn định đuổi theo, nhưng cha Triệu cản : "Cứ để nó , nếu con bé sẽ thực sự coi chúng là kẻ thù mất."

 

Nghe con gái năng đến cả tiếng " trai" cũng thèm gọi, ông thở dài một tiếng tiếp.

 

"Sau ba cái thằng ranh con nếu gây họa nữa thì để chúng tự nghĩ cách giải quyết, chúng già , sắp hết sức việc ."

 

" thấy ba đứa con trai trong nhà cũng chẳng trông cậy gì, Thiến Thiến là đứa hiếu thảo, chúng đừng tổn thương lòng con bé thêm nữa."

 

Buổi chiều, hàng xóm láng giềng chỉ trỏ, cha Triệu để tâm, ông cũng nên tính toán cho bản và bà lão nhà .

 

Nghe , mặc dù Triệu đồng tình với lời chồng – ba đứa con trai là bà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa từ nhỏ đến lớn, thể hiếu thảo với họ .

 

phản bác mà định bụng sẽ để dành tiền con gái đưa, để hết cho mấy đứa cháu nội trong nhà.

 

Triệu Thiến xách hành lý đến đầu hẻm, sâu ngôi nhà gắn bó mười mấy năm một cái rời .

 

"Thiến Thiến, con định dọn ngoài ở ? Tìm chỗ ? Con gái một buổi tối an , tối nay cứ ở nhà dì một đêm, mai dì bảo chú Tiền tìm giúp con một cái sân nhỏ."

 

Dì Tiền sống ở đầu hẻm gọi Triệu Thiến , quan tâm hỏi han.

 

Lòng Triệu Thiến cảm thấy ấm áp, hàng xóm còn hỏi một câu cô tìm nhà , mà cha ruột của cô đả động lấy một chữ.

 

Vì là con gái nên quá hiểu chuyện của cô.

 

Triệu Thiến nén những giọt nước mắt sắp rơi, mỉm kiên cường .

 

"Cảm ơn dì Tiền, con tìm việc , đơn vị phân nhà cho, dì cần lo ạ."

 

, dì Tiền vẫn gọi ông nhà chuyển hành lý của Triệu Thiến đến khu ký túc xá giáo viên.

 

Vào trong phòng, căn phòng rộng sáu mươi mét vuông nhưng trông cực kỳ rộng rãi và sáng sủa, nước mắt Triệu Thiến trào .

 

Một lúc lâu , cô đến gương, chậm rãi lau sạch nước mắt, đó là sự kiên cường trong ánh mắt.

 

Giống như Lâm Đổng , tiếp theo, cô sống vì chính .

 

Khoảng thời gian đó, những ngày của Lâm Vân Khê trôi qua cực kỳ thoải mái, tập đoàn Hoa Khê đang từng bước phát triển lớn mạnh theo quy hoạch của cô.

 

Chu Xảo Xảo cũng bất kỳ biểu hiện bất thường nào, theo thông tin phản hồi , cô vẫn luôn lên lớp ở trường hoặc cùng bạn cùng phòng dạo phố.

 

Không tiếp xúc với lạ rõ danh tính, cũng bám lấy Cố Tranh, thứ trông vẻ sóng yên biển lặng.

 

Bụng của Lâm Vân Khê lớn một cách lạ thường, mới hơn năm tháng còn thấy mũi chân nữa .

 

Dưới sự điều trị giữ t.h.a.i của bệnh viện thông minh, Lâm Vân Khê cố gắng gồng gánh đến tháng thứ bảy, giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, cô thường xuyên chuột rút giữa đêm.

 

Cùng với việc t.h.a.i nhi lớn dần, thể tích t.ử cung cũng tăng lên, chèn ép nội tạng, ép các mô và dây thần kinh xung quanh.

 

Khoảng thời gian cuối cùng , Lâm Vân Khê đau tách khớp mu đến mức thể xuống giường, cũng ăn nổi bất cứ thứ gì.

 

 

Loading...