Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 343
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:58:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoài , còn thể kiếm một khoản tiền lớn.
Giấc mộng nhiều sẽ thành thật, mỗi hộ gia đình ở thôn Nam Thủy đều đem tiền hoa hồng năm ngoái của họ đầu tư xưởng, dùng để mua mười mấy chiếc máy thiết .
những cậy thế thôn đây vốn truyền thống nấu rượu lâu đời, nên những công thức quý giá qua vô thí nghiệm của nhân viên kỹ thuật, trong mắt họ chẳng một chút cám dỗ nào.
Trong mắt dân làng thôn Nam Thủy, quá trình nấu rượu vang và rượu trắng là giống .
Cứ như , bốn mươi ngày , ngày nhà máy rượu vang mới chính thức khai trương, rượu vang do thôn Nam Thủy nấu cũng lên men xong.
Nghe tiếng pháo nổ liên miên dứt ở cách đó xa, bí thư thôn Nam Thủy - Hồ Ứng Sơn căng thẳng chằm chằm tay mở công tắc thùng rượu.
Trong nháy mắt, một mùi trái cây thối rữa nồng nặc xộc tới, chảy trong ly là từng dòng chất lỏng màu nâu rõ là gì.
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Hồ Ứng Sơn lập tức nổi đầy gân xanh, ông gầm lên: "Mở hết tất cả các thùng rượu xem xem."
Không ngoài dự đoán, lô rượu vang hỏng hết , đều là do dân làng theo cảm tính của .
Quá trình ủ quy trình, công cụ và dụng cụ sử dụng càng khử trùng, như mà loại rượu vang chất lượng thì đúng là đang mơ mộng hão huyền.
Lúc , một dân làng khác chịu trách nhiệm liên lạc với siêu thị nước L hớt hơ hớt hải chạy tới.
"Giám đốc, phía nước L bọn họ giao dịch với bất kỳ ai ngoài Giám đốc Lâm Vân Khê, bản hợp đồng ký lúc từ lâu vô hiệu ."
"Bọn họ, bọn họ........"
Nhìn sắc mặt mây đen u ám của Hồ Ứng Sơn, dân làng chịu trách nhiệm liên lạc sợ đến mức dám tiếp.
"Nói!" Hồ Ứng Sơn gầm lên một tiếng.
"Bọn họ, bọn họ ký hợp đồng với nhà máy rượu vang mới xây ."
Chương 360 Tự tự chịu
Nghe thấy tin , Hồ Ứng Sơn còn giữ vẻ đạo mạo mặt nữa.
Vẻ mặt ông ban đầu là chấn kinh, tiếp theo là vô cùng phẫn nộ, cuối cùng chuyển thành vẻ xám xịt vì còn cách nào khác, cả trông như già hơn mười tuổi trong nháy mắt.
Đối với tình hình của nhà máy rượu vang cũ, Lâm Vân Khê dự liệu từ sớm.
Ngay khi Hồ Ứng Sơn thu mua lượng lớn nho, phía những hộ trồng trọt báo tin cho cô.
Lâm Vân Khê chỉ một câu: "Bán cho bọn họ, tiền kiếm là kẻ ngốc."
Những hộ trồng trọt giống như dân làng thôn Nam Thủy kiêu ngạo tự đại, trong lòng họ hiểu rõ những giống nho chất lượng cao ruộng cũng như kỹ thuật tiên tiến đều là do Giám đốc Lâm mang đến.
Hơn 90% nho họ trồng cũng đều do nhà máy rượu vang cũ, nhà máy đồ hộp và nhà máy chế biến thực phẩm quyền Giám đốc Lâm thu mua.
Nếu , cho dù vùng đất của họ thích hợp trồng nho đến , đầu thì cuối cùng vẫn thối rữa ruộng.
Một tuần thể ăn thịt mấy , quần áo mới đám trẻ và chị em phụ nữ, cái lưng thẳng tắp của cánh đàn ông, vân vân, những thứ đều là do Giám đốc Lâm mang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-343.html.]
Nếu ai cũng năng lực mở xưởng, thì thôn Nam Thủy đây cũng chẳng đến mức trở thành một trong những thôn nghèo nhất vùng lân cận.
Việc thành lập nhà máy rượu vang, dây chuyền sản xuất và thiết , kỹ thuật tiên tiến, kỹ thuật viên chuyên nghiệp cũng như nguồn vốn đầu tư ban đầu, vân vân.
Chỉ dựa đám ngu vô tri ở thôn Nam Thủy, thì chẳng cái nào là họ thể cung cấp , ưu điểm duy nhất của họ chắc lẽ cũng chỉ là tinh thần đoàn kết mà thôi.
Ngay cả những hộ trồng trọt cả đời ruộng đều hiểu vấn đề, mà đám dân làng cũng như cán bộ thôn Nam Thủy hiểu.
Thấy bí thư Hồ Ứng Sơn mà họ luôn tự hào cũng còn cách nào khác, dân làng bỗng chốc cãi ầm trời.
Trước lợi ích, tình và tình bạn lập tức quăng đầu, họ thi đòi xưởng trả tiền ứng lúc đầu.
Nửa cuối năm ngoái, hiệu quả của nhà máy rượu vang tuy bằng nửa đầu năm nay, nhưng đến cuối năm mỗi hộ gia đình đều chia mấy trăm đồng.
Hơn nữa ngày thường , mỗi tháng còn mấy chục đồng tiền lương mang về, đều kìm mà hối hận.
Điều khiến họ hối hận là những việc họ theo bí thư chi bộ thôn, mà là hối hận vì đắc tội với "cây rụng tiền" là Giám đốc Lâm , còn tiền để lấy nữa .
Tiền chính là mạng sống của họ mà, nếm trải những ngày ăn no mặc ấm, họ thể cuộc sống đây bữa đói bữa no nữa.
Dân làng càng cãi càng hăng, bắt đầu sang c.ắ.n xé lẫn , một mực đổ cho Hồ Ứng Sơn nên đuổi của nhà máy d.ư.ợ.c phẩm , hại bọn họ mất sạch tiền sắp đến tay.
Họ rủ kéo đến nhà của những hiện đang ở trong ban quản lý xưởng. Tiền đòi thì lấy chút gì chút nấy.
Nhìn dân làng đang bừng bừng phẫn nộ, Hồ Ứng Sơn và một nhóm quản lý chỉ thể dùng lời lẽ ngon ngọt khuyên can, bảo cho họ thêm chút thời gian.
Phía nhà máy d.ư.ợ.c phẩm thì bọn họ dám đến đó nữa , mấy liền tìm đến chính quyền huyện, cầu xin các lãnh đạo giúp đỡ giúp một câu với Giám đốc Lâm.
nhóm Hồ Ứng Sơn ở đại sảnh chờ lâu, căn bản ai thèm để ý đến bọn họ.
Dự án nhà máy rượu vang hạ cánh xuống đây là do huyện của họ gặp vận may lớn.
Thời gian đó huyện trưởng họp ở cấp , liên tục các đồng chí ở huyện khác ngưỡng mộ suốt mấy tháng trời.
Đến mức nào họp, huyện trưởng cũng nhấn mạnh nhất định phối hợp với công việc của Giám đốc Lâm.
Hồ Ứng Sơn miệng thì hứa hẹn đủ điều, nhưng thực tế thì , bằng mặt bằng lòng, dẫn dắt dân làng tụ tập gây rối đoạt quyền, đúng là vô pháp vô thiên.
Kể từ khi nhà máy rượu vang xảy chuyện, huyện trưởng lo lắng đến mức miệng mọc đầy mụn rộp, thậm chí còn đích cầu xin Giám đốc Lâm.
Lúc mới đồng ý tiếp tục đặt nhà máy mới ở huyện của họ, thời gian ông còn đang bận rộn với việc chuẩn thành lập nhà máy mới.
Căn bản thời gian để xử lý chuyện của thôn Nam Thủy, ngờ những tự tìm đến tận cửa.
Nhìn vẻ mặt của mấy như thể đợi huyện trưởng thì , thư ký của huyện trưởng - từng nhận lợi ích của Hồ Ứng Sơn đây - bụng nhắc nhở vài câu.
Đại ý là nhà máy rượu vang mới mở , những việc mà nhóm Hồ Ứng Sơn cầu xin còn bất kỳ cơ hội cứu vãn nào nữa.
Đồng thời cũng kín đáo nhắc nhở rằng kết quả xử lý đối với các cán bộ thôn Nam Thủy sắp ban xuống , hy vọng bọn họ đừng mà nhảy nhót trong "bãi mìn" nữa.