Về cái từ "phí tổn thất thanh xuân" , cô vẫn là Vân Khê đấy, bây giờ xem chỗ dùng .
Ban đầu nhà họ Lưu thế nào cũng chịu bỏ tiền, dáng vẻ lợn c.h.ế.t sợ nước sôi, rêu rao là tiền , mạng một mạng.
Cho đến khi cha Cố gọi đứa cháu lớn qua giúp đỡ lên huyện báo cảnh sát, là quan hệ nam nữ bất chính, dù lúc đó Cố Đào và Lưu Xảo Xảo vẫn ly hôn.
Chuyện phát triển đến nước , nhà họ Lưu mới hoảng sợ, bởi vì thời buổi quan hệ nam nữ bất chính là trọng tội, bắt diễu phố, nghiêm trọng hơn còn tù hoặc b.ắ.n bỏ.
Thế là, giữa việc cả đời ngóc đầu lên nổi mặt khác và năm trăm năm mươi đồng tiền, nhà họ Lưu quả quyết chọn vế .
Huống hồ Xảo Xảo , cô tìm một chồng mới là một kỹ sư lớn của nhà máy cơ khí huyện, tuy tuổi tác lớn một chút, nhưng tiền lương một tháng tới năm sáu chục đồng.
Đợi hai kết hôn , sẽ nguồn tiền chảy về nhà dứt, giống nhà họ Cố keo kiệt bủn xỉn.
Nghĩ , cha Cố liền nhà trong lấy một xấp tiền mười đồng đỏ ch.ót, ông vẻ mặt đau đớn đưa tiền qua.
Chuyện vẫn xong, lúc rời khỏi thôn họ Lưu, đám thanh niên mà cha Cố mời tới giúp đỡ tiếp tục thêm mắm dặm muối, kể chi tiết tất cả những việc Lưu Xảo Xảo .
Cô dám thì đừng sợ .
Trước khi , Cố Đào kéo tay Tam Ni đang ở đại môn nhà họ Lưu định về, ngờ con bé hất .
“Tam Ni, con cái gì , theo ba về nhà.”
Ai ngờ, Tam Ni trừng mắt Cố Đào và cha Cố bên cạnh một cách hung dữ, trốn lưng ông ngoại vô tình .
“Con với , con theo con, thật lòng với con.”
Tiếp đó, con bé đem tất cả những chuyện từ nhỏ tới lớn còn nhớ về việc ba và ông bà nội giáo huấn hết một , trong giọng đầy rẫy sự oán hận.
Cả ba đều ngờ một đứa trẻ nhỏ như thể những lời khiến đau lòng đến thế. Mẹ Cố thừa nhận trong tất cả các cháu nội, bà nghiêm khắc với Tam Ni nhất.
Chủ yếu là vì Tam Ni gần như đúc từ một khuôn với tính cách và phẩm chất của Lưu Xảo Xảo, bà tranh thủ lúc con bé còn nhỏ để uốn nắn tính nết, ngờ những chuyện trở thành lý do để con bé ghi hận họ.
Cố thể đảm bảo, ngoài việc nghiêm khắc với Tam Ni , trong nhà bất kể đồ gì ngon đồ chơi gì , bà đều đối xử công bằng với tất cả lũ trẻ.
“Tam Ni, bà nội và ba đây vì thích con mới đ.á.n.h phạt con, giống như Gia Hào của con sai chuyện, bà nội còn đ.á.n.h nặng hơn.”
“Con đừng những lời con , theo bà nội về nhà, bà ngày nào cũng thịt cho con ăn, cho con học, thi một trường đại học .”
Lúc , Cố vẫn ôm một tia hy vọng, nhẹ giọng khuyên bảo.
Cố Đào còn trực tiếp hơn, chỉ thấy một tay kéo con bé , vác lên vai định ngoài.
Tuy nhiên Tam Ni rõ ràng lọt tai những lời , con bé vung tay múa chân vùng vẫy, đôi tay đôi chân nhỏ bé bạt tai đầu ba , đạp n.g.ự.c ba.
Cuối cùng, con bé thậm chí còn duỗi tay , dùng móng tay cào mạnh lên mặt Cố Đào năm vết xước sâu.
“Suỵt...” Cố Đào đau đớn đặt con gái xuống đất một cách vững chãi: “Tam Ni, con đang quậy cái gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-283.html.]
Cố Tam Ni chạm đất lập tức chạy biến trong nhà họ Lưu.
“Ông ba , tìm cho một ba giàu , ông thể ngày nào cũng mua đồ ngon cho , mua dây buộc tóc và quần áo cho .”
“Ông chỉ là một kẻ cuốc đất, ông thể cho cái gì chứ?”
Những lời đ.â.m sâu trái tim Cố Đào, mắt đỏ hoe trong nháy mắt, hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t run rẩy.
Hóa trong lòng con gái, chỉ là một ba cuốc đất vô dụng, thể cho con bé một cuộc sống .
“Tam Ni, ba con tuy tiền, nhưng bao nhiêu năm nay, nó để con chịu thiệt thòi , thiếu ăn thiếu mặc ?”
“Người khác bây giờ với con, con chắc chắn ông sẽ giống như ba ruột của con, cả đời mưu cầu gì mà đối xử với con ?”
Chương 290 Tỉnh ngộ thì muộn màng
Mẹ Cố thất vọng đứa cháu gái nhỏ , run giọng hỏi.
Tam Ni rốt cuộc tuổi còn quá nhỏ, hiểu rằng ngoài , ai vô duyên vô cớ đối xử với .
“Ông để con thiệt thòi, nhưng đối xử với con , chỉ với Cố Gia Kiệt thôi. Chú Tôn cũng sẽ đối xử với con cả đời, sẽ cho con đồ ăn vặt ngon, quần áo .”
Cố Tam Ni bây giờ còn gọi Cố Đào là ba nữa, một lòng một nghĩ về nhân tình của nó.
Lúc mấy mới , hóa Tam Ni gặp gã nhân tình từ sớm, nhưng chọn cách giúp hai đó che giấu.
Cha Lưu lúc cũng đắc ý: “Thông gia cũ , mắt trẻ con tinh tường lắm, ai với nó, trong lòng nó hiểu rõ.”
“Nếu Tam Ni về thì cũng đừng ép buộc nữa.”
Nghe , Cố lườm ông một cái sắc lẹm, đúng là nhà dột từ nóc, Tam Ni chính là học theo cái thói nhà họ Lưu .
Nói thật, bây giờ trái tim của cha Cố và Cố Đào tan nát, đứa trẻ dù họ đón về thì e rằng con bé cũng sẽ hận họ cả đời.
Trong lòng con bé mặc định với nó là ba và ông bà nội nuôi nấng nó từ nhỏ, mà là ruột trách nhiệm cùng gã nhân tình .
Đứa trẻ thật sự hỏng từ gốc , họ nỗ lực uốn nắn bao nhiêu năm qua, cuối cùng vẫn kết thúc trong thất bại.
Chỉ thấy Cố Đào hít một thật sâu, đau lòng đến mức móng tay đ.â.m sâu da thịt mà .
Cuối cùng, đưa quyết định: “Được, Tam Ni, đây là lựa chọn của chính con, hy vọng con đừng hối hận.”
“ sẽ thực hiện trách nhiệm của một cha, mỗi tháng sẽ gửi cho con một khoản sinh hoạt phí cho đến khi con mười tám tuổi trưởng thành.”
“Sau cũng cần con dưỡng lão, con tự lo liệu lấy .”
Nói xong, dẫn cha đầu thẳng, thèm ngoái .
Phía , Tam Ni đang tự đắc vì khoản sinh hoạt phí mỗi tháng mà ba ruột hứa hẹn, lúc vẫn rốt cuộc bỏ lỡ điều gì.