Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 266

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:53:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô đưa máy ảnh đến mặt Cố Tranh, chia sẻ bức ảnh chộp .

 

“Ngốc quá nhỉ.” Cố Tranh nhướng mày .

 

Nhìn bộ dạng ngây ngô y hệt của ba đứa trẻ, Lâm Vân Khê cuối cùng nhịn , bật thành tiếng.

 

“Ba ơi, ai ngốc ạ, đang gì thế?”

 

Ngôn Ngôn từ lúc nào đến bên cạnh hai , bé kéo ống quần ba, ngây thơ hỏi.

 

Lâm Vân Khê xổm xuống, cho con trai xem ảnh máy ảnh.

 

“Ba là ngốc , ba đáng yêu, thế nào, chụp ?”

 

Ngôn Ngôn bây giờ khiếu thẩm mỹ, đống thịt nhỏ lằn mặt , bé sờ mặt chút khổ sở .

 

“Đẹp ạ, nhưng Ngôn Ngôn béo quá.”

 

Bảo bối ấm áp thà béo chứ nhất định nghi ngờ góc chụp của vấn đề.

 

Vân Khê nựng má con trai, an ủi.

 

“Bảo bối của chúng chẳng béo tí nào, là một bạn nhỏ trai, mặt thịt chứng tỏ nuôi .”

 

Nghe , Ngôn Ngôn lập tức vui vẻ trở , gọi hai xem ảnh.

 

Gia Hào và Hạo Hạo cũng là đầu tiên thấy chiếc máy ảnh thần kỳ như , hình dáng của các thế mà thể in rõ nét bên trong.

 

“Thím hai, chụp cho cháu thêm một tấm nữa , chụp cả sư t.ử lớn và hổ lớn nữa, cháu mang về cho các bạn trong làng xem.”

 

Cố Gia Hào phấn khích đỏ cả mặt, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng kéo vạt áo thím hai nhà .

 

“Cô nhỏ, cháu cũng .”

 

“Được, các cháu chụp bao nhiêu tấm cũng .”

 

Cứ như , ba nhóc ở khu chim săn mồi, chụp một loạt những bức ảnh thời thơ ấu “ xí” một cách đầy điệu đà.

 

Cứ mỗi khi thấy một loài động vật, Cố Gia Hào kéo hai em cùng giơ tay chữ V, chu môi, hếch m.ô.n.g, thậm chí còn cả dáng tay hoa lan.

 

Điều quan trọng là ba nhóc tì còn tự thấy tư thế của , bắt chước lẫn .

 

Lâm Vân Khê chụp , cuối cùng thậm chí còn thẳng lên , thế là nhiệm vụ chụp ảnh gian khổ liền rơi tay Cố Tranh.

 

Chỉ thấy cũng nhịn vất vả, đôi vai rung rung.

 

Chương 271 Dã ngoại

 

Nhiều năm đó, cho đến khi cả ba đều lập gia đình sinh con, mỗi năm những bức ảnh của các vẫn lôi cho cùng xem.

 

Mỗi khi đến lúc , cả ba đều hối hận khôn nguôi, hận thời niên thiếu ngông cuồng tự .

 

Mẹ Cố và Lâm thì dắt Đại Ni, Nhị Ni, Tiếu Tiếu và em Phương Thanh Sóc xem công chúa (công), cho khỉ ăn.

 

Nghe thấy động động tĩnh bên , họ cũng tò mò ghé xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-266.html.]

 

“Cái eo nhỏ uốn lượn thật cừ.” Hai bà nội bộ lọc dày đối với các cháu trai, khen ngợi vô điều kiện.

 

Cứ như , ba thằng nhóc trong những lời nịnh nọt ngập tràn càng uốn lượn hăng hơn.

 

“Mẹ, các cũng đây chụp vài tấm , đợi khi về con sẽ rửa ảnh , bày trong nhà.”

 

Mẹ Cố và Lâm bao giờ chụp ảnh, hai mặc dù hào hứng nhưng tạo dáng thế nào, thấy ống kính sẽ chút sợ hãi.

 

những điều đều khó Lâm Vân Khê, cô liền tiến lên trực tiếp hướng dẫn hai bà tạo dáng, còn dùng thêm mũ, khăn quàng cổ, hoa và một đạo cụ nhỏ.

 

Ở kiếp , Lâm Vân Khê lúc rảnh rỗi nghiên cứu một thời gian về máy ảnh cơ và PS, vì cô nắm rõ như lòng bàn tay về cách bố cục.

 

Ảnh chụp như tự nhiên mà hề gượng gạo, Cố và Lâm vốn dĩ vì chuyến chơi ngày hôm nay mặc những bộ quần áo và đeo đồ trang sức mà cho là nhất.

 

Lại còn sự hướng dẫn của Lâm Vân Khê, một kiểu tóc đơn giản mà thời thượng.

 

Cho nên khi thấy bản rạng rỡ trong máy ảnh, cả hai đều khép miệng, đổi hẳn vẻ mất tự nhiên lúc nãy, tích cực và chủ động phối hợp với Lâm Vân Khê.

 

Trong thời gian , Lâm Vân Khê kéo Đại Ni, Tiểu Ni, Tiếu Tiếu và em Phương Thanh Sóc qua chụp ảnh, khó khăn lắm mới dịp chơi, đương nhiên để chút dấu ấn.

 

Ba cô bé đều mặc váy, giày da nhỏ, hiệu quả chụp .

 

Trên mặt Phương Thanh Sóc cũng lấy nụ trong trẻo mà thiếu niên nên , bế em gái tạo dáng sự chỉ dẫn của thím .

 

Chỉ điều Nguyệt Nguyệt nhỏ trong lòng chút mất kiên nhẫn , bàn tay nhỏ vươn thím bế.

 

Lâm Vân Khê thấy , tiến lên đón lấy cô bé lòng, cũng nhân tiện chụp vài tấm ảnh.

 

Giây tiếp theo, mấy nhóc tì bên cạnh thấy , chút vui, cũng /thím/cô bế chụp ảnh.

 

Chẳng còn cách nào khác, Lâm Vân Khê chỉ thể bế từng đứa một, thiên vị ai, lượt bế mấy nhóc tì chụp ảnh.

 

Những tấm chụp lúc đều là ảnh đơn hoặc hai ba cùng chụp, Lâm Vân Khê cũng tìm một chị gái đường bên cạnh, nhờ chị giúp gia đình họ chụp vài tấm ảnh đại gia đình.

 

“Chuẩn xong nào? Kim chi (Cà tím)!”

 

Trong ảnh, đều vô cùng vui vẻ và hạnh phúc.

 

Sau bất kể chuyển nhà bao nhiêu , bức ảnh vẫn luôn giữ gìn cẩn thận, đặt ở vị trí trang trọng nhất trong phòng khách ngôi nhà mới.

 

Cuối cùng khi khỏi vườn bách thú, ở cửa chính vài nhân viên dắt một con lạc đà cao lớn, hô hào năm hào một thể trải nghiệm cưỡi một chút.

 

Nhìn thấy ánh mắt thử của bọn trẻ, Lâm Vân Khê hai lời, liền tiến lên rút tiền, để mỗi đứa nhỏ lượt lên một lát.

 

Cố Tranh, Cố và Lâm canh bên cạnh lạc đà để đề phòng xảy sự cố gì, bản cô thì ở bên cạnh chịu trách nhiệm chụp ảnh.

 

Sau khi dạo hết một vòng vườn bách thú, cũng đến giờ ăn trưa .

 

Lâm Vân Khê dẫn gia đình đến khu rừng ven sông cạnh vườn bách thú, trải một tấm t.h.ả.m dã ngoại lớn lên bãi cỏ.

 

Mọi chia công việc, Cố Tranh xách thức ăn để trong xe lúc sáng xuống, bày biện ngay ngắn t.h.ả.m dã ngoại, mùi thơm lập tức lan tỏa xung quanh.

 

Khiến những đang câu cá bên sông, cũng như những chơi giống gia đình Lâm Vân Khê, ngừng ngoái , nuốt nước miếng.

 

Nhờ tác dụng của túi giữ nhiệt, lúc thức ăn vẫn còn nóng hổi.

 

Loading...