Gương mặt trắng trẻo hồng hào ngày thường trở nên vàng vọt, cảm giác gầy mấy cân, điều khiến Lâm Vân Khê xót xa vô cùng.
Vừa vặn thời gian đến nơi là hơn tám giờ sáng, cô dự định hôm nay sẽ nghỉ ngơi ở nhà khách một ngày cho sức, đợi đến mai mới bắt đầu việc chính sự.
Thủ đô đúng hổ là thủ đô, ga tàu hỏa lớn hơn ga ở tỉnh Z gấp mấy , lưu lượng cũng đông.
Lâm Vân Khê một tay cầm hành lý, một tay bế Ngôn Ngôn, khó khăn theo dòng khỏi nhà ga.
Ngôn Ngôn vẫn còn nhớ lời với khi là sẽ tự bộ, để mệt.
Cậu bé hiểu chuyện xuống tự : “Ngôn Ngôn thể tự , mệt.”
Tinh thần của Ngôn Ngôn hiện tại rõ ràng bằng lúc bình thường, hơn nữa đúng lúc mấy chuyến tàu cùng cập bến, trong ga là chen lấn .
Lâm Vân Khê yên tâm để bé tự , sợ dòng lạc mất.
“Mẹ mệt, đợi khỏi ga, bảo bảo xuống tự ?”
“Dạ.”
Vất vả lắm mới khỏi ga, hai tốn sáu xu xe buýt 1, qua bốn năm trạm.
Đến trung tâm thành phố, chọn một nhà khách môi trường khá , thuê một phòng tiêu chuẩn.
Ngôn Ngôn dù cũng còn nhỏ, chút chịu nổi nữa, khi phòng, trực tiếp ườn giường.
Lâm Vân Khê ngoài đến nhà vệ sinh, lấy một chiếc chậu tắm lớn từ gian , múc đầy một chậu nước ấm mang phòng.
Cô tỉ mỉ và nhanh ch.óng tắm rửa cho con trai, đó lau khô, bế bé lên giường nghỉ ngơi thật .
Lúc ở tàu hỏa, Lâm Vân Khê tận dụng thời gian buổi tối và sự chênh lệch thời gian trong ngoài gian để tắm rửa hai đường.
Còn hai ngày , đều là buổi tối cô múc nước ấm, lau qua mặt mũi, cổ, cánh tay và chân tay cho con trai.
Hiện tại đến nhà khách, thể tắm rửa một trận thật , như bé ngủ cũng thoải mái hơn một chút.
Lúc nãy khi khỏi ga, chen chúc toát một mồ hôi, Lâm Vân Khê cũng múc một chậu nước ấm lau qua cho .
Sau đó ôm con trai, cùng chìm giấc mộng.
Buổi trưa, Lâm Vân Khê tỉnh dậy , cô hỏi thăm lễ tân vị trí của chợ rau, qua đó chọn mấy món rau.
Tiếp đó nhà khách, quen đường quen lối mượn nhà bếp ở đây, đem bộ nguyên liệu mua bên ngoài thế bằng đồ tự trồng trong gian.
Tay chân nhanh nhẹn ba món mặn một món canh: gà Cung Bảo, sườn kho tương, rau muống xào tỏi và canh cà chua nấm đậu phụ, đều là những món Ngôn Ngôn thích ăn.
Lâm Vân Khê múc cơm canh , bưng phòng, đợi hai bắt đầu ăn cơm, cửa phòng nhà khách gõ vang.
Lâm Vân Khê đặt đũa xuống, mở cửa phòng.
Chỉ thấy ngoài cửa một đàn ông trung niên mặc quân phục, khi thấy Lâm Vân Khê, trực tiếp chào theo nghi thức quân đội.
“Đồng chí Lâm, chào cô, phụng mệnh của lão tướng quân Tống, mời cô qua cùng dùng một bữa cơm.”
Lão tướng quân Tống Chinh danh tiếng lớn ở Hoa Quốc, ông gần như cống hiến cả đời cho đất nước, Lâm Vân Khê khi đến tùy quân từng qua.
một vị tướng quân khai quốc, một vợ quân nhân nhỏ bé như cô, hơn nữa còn mời cô qua đó ăn cơm.
“Chào , đồng chí, hỏi một chút tìm nhầm , hôm nay mới từ tỉnh Z tới thủ đô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-157.html.]
Người đàn ông trung niên phòng một chút, c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt : “Chính là cô, nữ giám đốc của Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm 1 tỉnh Z, Lâm Vân Khê.”
“Lão tướng quân chỉ là mời cô đến nhà dùng một bữa cơm đạm bạc, cần lo lắng.”
Thôi xong, xác nhận như thì đúng là cô .
Xem nhất cử nhất động của cô đều mắt khác, sáng sớm đến thủ đô, buổi trưa tới mời.
Cũng may Lâm Vân Khê suốt dọc đường vô cùng thận trọng, bất kỳ hành động nào lộ gian.
Dù cô cũng ngay thẳng, gì sợ hãi, tướng quân khai quốc cũng là , sẽ gì cô .
Đã là bữa cơm đạm bạc, Lâm Vân Khê cũng gì lo ngại, cô thu dọn cơm canh , định trực tiếp xách theo qua đó.
Ngôn Ngôn ngày thường quen ăn cơm cô , hai ngày nay tàu hỏa ăn ngon.
Càng huống hồ bữa cơm thêm nước linh tuyền lợi cho sức khỏe, cho nên Lâm Vân Khê cần thiết vì một bữa cơm mời mà để con trai chịu thiệt thòi.
“Được , chúng thôi.” Cô nhanh ch.óng thu dọn xong đồ đạc, .
Đến đón con Lâm Vân Khê là một chiếc xe con hiệu Hồng Kỳ, xe chạy dọc theo con đường tương đối rộng rãi, qua các con phố, khu dân cư.
Sau đó, trực tiếp lái đến cổng một khu đại viện quân đội quân nhân cầm s.ú.n.g canh gác.
Nhìn những tòa tứ hợp viện rộng rãi mà cổ kính nhã nhặn mắt, Lâm Vân Khê thực sự ngưỡng mộ.
Đây chính là tứ hợp viện trong vòng đai một của thủ đô, ở thời hiện đại nhà cửa ở đây cho phép tùy ý mua bán nữa .
Có thể thấy, thể sống ở đây đều là những giàu thì quý.
Chương 151 Thích vô cùng
Vừa xuống xe, cung kính mời con Lâm Vân Khê trong.
Tứ hợp viện lão tướng quân Tống ở là kiểu ba ba , từ cổng chính , qua Thùy Hoa môn là đến sân thứ hai.
Theo chỉ dẫn của dẫn đường, Lâm Vân Khê dắt Ngôn Ngôn đến phòng ăn ở dãy nhà phía Đông.
Sau khi cửa, cô liền thấy lão tướng quân Tống Chinh đang ở vị trí chủ tọa bàn ăn, cô bước tới.
Cung kính tự giới thiệu: “Chào lão tướng quân Tống, cháu là Lâm Vân Khê, đây là con trai cháu, tên là Cố Gia Ngôn.”
Tiếp đó với con trai : “Ngôn Ngôn, đây là ông nội Tống, mau chào ông nội con.”
Cậu bé Cố Gia Ngôn vốn dĩ hề sợ lạ, cái miệng ngọt, bé mỉm ngọt ngào, gọi lão tướng quân.
“Chào ông nội Tống, cháu tên là Cố Gia Ngôn, năm nay cháu ba tuổi , vui gặp ông ạ.”
Lão tướng quân một lòng vì đất nước, chinh chiến nửa đời , cả đời kết hôn, con cái, lúc về già, sinh hoạt hàng ngày đều do bảo mẫu và cảnh vệ viên chăm sóc.
Về già , ông đặc biệt thích trẻ con, tràn đầy sức sống.
Trước đây ông cũng từng gặp cháu và chắt của những bạn chiến đấu cũ, lẽ là do ông từng chiến trường, khí thế quá mạnh.