Thập Niên 70: Quân Tấu Bận Rộn Trồng Trọt - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:30:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi giờ lành sắp đến, bên ngoài nhà xưởng xuất hiện mấy chiếc xe nhỏ, chạy con đường đất bốc lên từng trận khói bụi.
Thấy , Lâm Vân Khê và Chu Quốc An cùng tiến lên chuẩn đón tiếp tỉnh trưởng.
Một dáng vẻ thư ký bước xuống từ ghế phụ, cung kính mở cửa , đưa tay chắn phía .
Nhìn thấy bước xuống từ xe, đôi môi đỏ mọng của Lâm Vân Khê khẽ mở, chút ngạc nhiên :
"Chú Khương?"
Khương Khang Bình ha ha một tiếng, sảng khoái : "Không ngờ đúng , bảo chúng sẽ gặp mà, Ngôn Ngôn bé nhỏ nhà các cháu ?"
Chương 107 Lễ cắt băng khánh thành
Ngay từ đoạn thời gian ngắn ngủi tiếp xúc tàu hỏa hồi đó, Khương Khang Bình cặp vợ chồng đều tầm thường.
ngờ bản lĩnh của hai lớn đến thế, đặc biệt là Lâm Vân Khê.
Ban đầu, ông nhận tin cấp hạ xuống yêu cầu Lâm Vân Khê đảm nhiệm chức xưởng trưởng xưởng d.ư.ợ.c 1 tỉnh Z, cũng hết sức thể tin nổi.
Lâm Vân Khê thất vọng, bất kể là quy hoạch giai đoạn đầu của xưởng d.ư.ợ.c quá trình thực hiện đó đều vô cùng thành thục, chu mặt.
Vốn dĩ cần nửa năm mới thể thành lập xong nhà xưởng, đến chỗ Lâm Vân Khê thì chỉ mất hơn một tháng công, thậm chí chuẩn sản xuất ngay.
Ai bảo phụ nữ chỉ thể ở nhà giúp chồng dạy con, năng lực của họ đôi khi thậm chí còn mạnh hơn đàn ông gấp trăm .
Việc thành lập xưởng d.ư.ợ.c chỉ giúp quân khu và chính phủ giải quyết bài toán khó trong việc sắp xếp công ăn việc cho quân nhân xuất ngũ, mà còn thể thúc đẩy phát triển kinh tế tỉnh Z ở mức độ lớn.
Đương nhiên, đây cũng là một trong những nhân tố then chốt giúp tỉnh Z luôn trong các thành phố tuyến một.
Trước việc , Khương Khang Bình trực tiếp bật đèn xanh cho việc xây dựng xưởng d.ư.ợ.c và dốc lực ủng hộ.
Thấy là quen, thái độ của Lâm Vân Khê càng thêm nhiệt tình, cô mỉm : "Thực sự ngờ đó là chú Khương ạ."
Sau đó, cô gọi Ngôn Ngôn đang chơi đùa ở cổng lớn nhà xưởng .
"Ngôn Ngôn, con còn nhớ ông nội ?"
"Nhớ ạ." Cậu bé Cố Gia Ngôn gật gật cái đầu nhỏ, mở to đôi mắt tròn xoe, cất giọng non nớt gọi:
"Chào ông nội Khương ạ, dạo sức khỏe ông ạ?"
Đây là cách chào hỏi mà Ngôn Ngôn học từ và xung quanh dạo gần đây, nếu là gặp thì thể hỏi ăn cơm .
Nếu là thường gặp, trẻ tuổi thì thể hỏi dạo sống , lớn tuổi thì thể hỏi sức khỏe thế nào.
"Sức khỏe ông vẫn , cảm ơn Ngôn Ngôn bé nhỏ quan tâm nhé."
"Chà, trí nhớ của Ngôn Ngôn thật đấy." Khương Khang Bình thực sự chút ngạc nhiên, sang với Lâm Vân Khê.
Người đều bảo trẻ con mau quên, mà cách một thời gian dài như , Ngôn Ngôn mà vẫn thể nhớ rõ mồn một chỉ mới gặp qua một , trí nhớ đúng là cừ thật.
"Thằng bé từ nhỏ trí nhớ ạ." Lâm Vân Khê gật đầu trả lời.
Có lẽ vì Ngôn Ngôn từ nhỏ đồ ăn thức uống đều là nước linh tuyền và thực phẩm sản xuất trong gian nên bất kể là cơ thể não bộ đều phát triển cực kỳ .
Biểu hiện chính là trí nhớ của bé đến lạ thường, thậm chí còn ý tứ là qua quên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-tau-ban-ron-trong-trot/chuong-119.html.]
Theo cách của Lâm Vân Khê, não bộ của Ngôn Ngôn giống như một cỗ máy tinh vi, phân khu lưu trữ những sự vật thấy, khi cần thì trực tiếp lấy là .
" , hai cháu bồi dưỡng thằng bé thật , tương lai chắc chắn thể trở thành nhân tài trụ cột của đất nước."
"Vâng, chú cứ yên tâm ạ."
Nhìn đứa trẻ sữa còn cao đến đùi , Khương Khang Bình càng càng thích, liền cưng chiều bế lòng.
Ánh mắt ông chứa nụ nhưng sâu trong đáy mắt thoáng hiện lên chút bi thương.
Bế Ngôn Ngôn nhỏ bé, Khương Khang Bình kiềm chế mà nghĩ đến đứa con trai duy nhất của .
Năm đó hai vợ chồng ông vì tình thế đổi, bắt buộc theo bộ đội tiến tiền tuyến.
Lúc đó đứa trẻ còn nhỏ, cũng chỉ tầm tuổi như Ngôn Ngôn bây giờ, thích hợp để theo họ bôn ba đường dài.
Chưa kể chiến trường đạn lạc mắt, bất đắc dĩ hai vợ chồng chỉ thể giao con trai cho một hộ gia đình gần đó nuôi nấng và hứa mỗi tháng đều gửi tiền nuôi dưỡng về.
Khương Khang Bình thậm chí đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ mồn một dáng vẻ con trai ôm lấy đùi ông lóc ông rời lúc ông chuẩn .
Nếu đứa trẻ vẫn còn sống bình an đời , ước chừng bây giờ sớm kết hôn sinh con .
Sau khi tình hình định, Khương Khang Bình lập tức đưa vợ về tìm kiếm nhưng thông báo gia đình đó dọn từ mấy năm .
Vì lúc rời quá vội vã nên thông tin về gia đình đó ông ít.
Vì khi rời khỏi quân khu, Khương Khang Bình chỉ định đến tỉnh Z nhậm chức, mục đích chính là để thuận tiện cho việc tìm kiếm con trai.
Đã bao nhiêu năm trôi qua, hai vợ chồng vẫn luôn từng từ bỏ, họ tin chắc rằng sẽ một ngày đứa trẻ về bên cạnh họ.
"Chú Khương?" Tiếng của Lâm Vân Khê lập tức kéo Khương Khang Bình thực tại.
Ông chớp chớp đôi mắt cay xè, : "Ấy, già là thẩn thờ như đấy."
Nhìn khu nhà xưởng rộng lớn phía cùng với những công nhân đang tràn đầy tinh thần.
Khương Khang Bình giơ ngón tay cái lên khen ngợi ngớt: "Hậu sinh khả úy!"
"Đâu ạ, cháu còn cần học hỏi chú nhiều để từ từ tiến bộ." Lâm Vân Khê khiêm tốn.
Tại lễ cắt băng khánh thành, ba mỗi cầm một dải lụa đỏ, mỗi một cây kéo, cắt đứt dải lụa, ngụ ý đạt khởi đầu , việc hanh thông, kinh doanh phát tài phát lộc.
Đồng thời, phóng viên tòa soạn cùng cũng vác chiếc máy ảnh kiểu cũ, chụp khoảnh khắc mang tính lịch sử .
"Xưởng d.ư.ợ.c 1 tỉnh Z chính thức khai công!" Đợi khi nghi lễ kết thúc, tỉnh trưởng Khương và sư đoàn trưởng Chu phát biểu xong, Lâm Vân Khê chính thức tuyên bố.
Dứt lời, trong nhà xưởng truyền tiếng máy móc bắt đầu hoạt động kêu vù vù.
"Chú Khương, để cháu dẫn chú tham quan trong xưởng một chút nhé." Lâm Vân Khê động tác mời.
Chương 108 Là hẹp hòi
"Được."
Cả nhóm sự dẫn dắt của Lâm Vân Khê bắt đầu tham quan khu nhà xưởng.
Vừa bước cổng lớn nhà xưởng, trong sân đang đỗ hơn mười chiếc xe tải quân dụng lớn, các công nhân đang nhịp nhàng vận chuyển nguyên vật liệu từ xe trong kho.