Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-05-03 19:43:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ nghỉ của vốn dài, ở thành phố Vân Hòa chỉ ở vài ngày, đến Kinh Thành cũng chỉ là cho ông bà nội xem cháu dâu của họ.

Cho nên chiều mai họ tàu hỏa về.

Ngày mai thời gian gấp, thu dọn đồ đạc kịp tàu, mua đồ sợ kịp giờ, chi bằng hôm nay, còn thể đưa cô dạo quanh Kinh Thành một vòng.

Nói đến chuyện dạo phố, Diệp Cẩm Lê dù mệt cũng mệt.

Cô một câu đồng ý: “Được thôi, chờ em quần áo, chải đầu .”

Cố Vân Trạch tiếp tục : “Anh cũng tắm rửa một cái , chảy nhiều mồ hôi thế, mùi mồ hôi, xông c.h.ế.t .”

Cố Vân Trạch kéo cổ áo lên ngửi ngửi: “Có ? Anh ngửi thấy.”

Diệp Cẩm Lê: “Anh ngửi quen lâu , mà ngửi .”

Chillllllll girl !

Kỳ thật Cố Vân Trạch so với những đàn ông khác mà , mùi cơ thể cũng nặng lắm, chỉ là cô khá nhạy cảm với mùi.

Cô đột nhiên nghĩ đến thời cấp ba, cái thằng đàn ông vô liêm sỉ cô ngất xỉu vì mùi hôi mấy ngày.

Có vài cô thật sự , học mà móc chân thì là thói gì, chỉ trông ghê tởm, quan trọng là hề nhận mùi hôi chân của .

Cách ba hàng ghế, đều cô hôi đến mức nôn.

Nhịn hai ngày, cô thật sự nhịn xuống với thằng đó một câu.

Kết quả ngoài miệng đáp ứng ngon lành, đầu là tiếp tục móc, còn đồn đại rằng cô thích .

Thích cái gì? Thích chân thối của , thích móc chân mị lực ?

Lúc cô tức quá liền ném bàn của , hơn chục lá thư tố cáo về việc hôi chân, móc chân và bịa đặt chuyện về cô, dán ở mỗi lớp một tờ.

Từ đó về , mỗi thấy cô đều sẽ đường vòng.

“Thế thì , đều vợ yêu.” Cố Vân Trạch tìm một bộ quần áo trong tủ, chuẩn khi tắm xong.

“Vậy đây.” Nói cầm quần áo, cúi đầu hôn lên má cô một cái.

Diệp Cẩm Lê trừng mắt một cái, lẩm bẩm : “Anh tắm rửa thôi mà, ?” Người đàn ông thật là càng ngày càng dính .

Dưới lầu, ông nội Cố dẫn bà nội cửa, nhất định cho bà xem thành quả của hôm nay.

Giữa trưa nắng chang chang, bà nội Cố hôm nay vốn dĩ chuẩn nghỉ trưa, nhưng vẫn theo ông cửa, xem ông rốt cuộc thứ mới mẻ gì.

Đi sân , bà im lặng.

chằm chằm một hồi lâu, mới khó khăn mở miệng: “Đây là cái gì? Ba cái m.ô.n.g ?” Lời bà tự còn chút .

Ông nội Cố: “……”

Ông phun hai chữ, giọng điệu vẻ buồn bã: “Không .”

Bà nội Cố cảm thấy khí vài phần ngượng ngùng, gượng hai tiếng.

Bà cũng cảm thấy hình dạng mấy cây bụi cây khẳng định cái bà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-68.html.]

Rốt cuộc cũng chẳng ai cố ý cắt tỉa bụi cây thành hình dạng , nếu để khác thấy thì chút nào.

Ông nội Cố lặng lẽ chằm chằm bà nội, gì cả.

Bà nội Cố ông chằm chằm đến tê dại: “Vậy ông xem?”

Ông nội Cố thở dài, nghĩ thầm: Thật sự tệ đến thế , ông cảm thấy cắt tỉa cũng gì sai.

Tuy rằng hiệu quả thực tế kém hơn một chút so với dự đoán của ông, nhưng cũng còn mà.

Mắt bà nội Cố đột nhiên sáng ngời: “Là hình trái tim ?”

Nghe câu trả lời chính xác, ông nội Cố lúc mới vui vẻ nhếch khóe môi. “ , cắt tỉa cũng khá , đúng .”

Bà nội Cố chuyện, gật đầu hai cái như máy móc.

Cái thế nào đây, chỉ thể may mắn ông đột nhiên nảy ý tưởng cắt tỉa những bông hoa thành hình thù kỳ quái.

thôi, cuối cùng vẫn một câu: “Ông cắt tỉa , nhưng vẫn là cần nữa.”

Thật sự sốt ruột mà.

Ông nội Cố khó hiểu: “Tại ?” Đều càng nên để cắt tỉa như về ?

Bà nội Cố dừng một chút, thật đương nhiên thể , tổng thể ông cắt quá , thế thì đau lòng bao.

Bà nội Cố nâng tay sửa cổ áo cho ông nội Cố: “Thế mệt lắm, em xót mà.”

“Ông xem ông cũng chỉ cần cắt tỉa một chút, cần tốn bao nhiêu thời gian và sức lực, vài phút là xong.”

“Bây giờ như phiền phức bao, còn còng lưng lâu như , em nỡ để mệt như .”

Nói mấy câu xuống khiến ông nội Cố ấm lòng.

Vẫn là bạn đời của ông quan tâm ông.

Vốn dĩ ông nội Cố còn định ông một chút cũng mệt.

Bà nội Cố trực tiếp đóng đinh một câu: “Cứ thế mà nhé, chỉ cần cắt bỏ những cành thừa là .”

Ánh mắt bà xa xăm mấy cây lá nhỏ, trong lòng lặng lẽ thở dài, cũng khi nào mới thể mọc .

Cố Vân Trạch tắm rửa xong trở phòng thì Diệp Cẩm Lê cũng thu dọn gần xong.

Anh xoa xoa mặt: “Em cái thứ thơm thơm đó , thể thoa ?”

Diệp Cẩm Lê đầu, đầy mặt nghi hoặc: “Cái gì thơm thơm?”

Cố Vân Trạch nghĩ nghĩ: “Chính là cái thứ màu trắng em thoa khi tắm xong .” Anh quên tên nó là gì, chỉ nhớ rõ thoa lên thơm.

Diệp Cẩm Lê lúc mới hiểu là cái gì. “Anh kem dưỡng da ?”

Cô đ.á.n.h giá Cố Vân Trạch một lượt, vẻ mặt loại kỳ quái nên lời. “Anh thoa cái gì?”

 

 

Loading...