Diệp Cẩm Lê gật gật đầu: “Được , hỏi .”
“Anh con đang hẹn hò ?”
Diệp Cẩm Lê vẻ mặt nghi hoặc: “Có , con , từ ?”
Triệu Lệ Tú hừ lạnh một tiếng: “Con đừng giả vờ với , con khẳng định rõ nội tình.” Hai em quá nhiều chuyện giấu bà.
“Hơn nữa nhân chứng.”
“Thím Hoàng nhà con đều thấy họ ăn cơm cùng , ngay ở cái tiệm cơm mới mở đó.”
Bà như , Diệp Cẩm Lê cũng giấu nữa, tuy rằng chuyện cũng gì đáng giấu.
“Người là từ Hồng Kông trở về, chuẩn đến bên đầu tư, tiệm cơm đó chính là do cô mở. Con cảm thấy cô và con ăn cơm hẳn là cũng chỉ là chuyện công việc thôi.”
“Thật ?”
Diệp Cẩm Lê khẳng định gật gật đầu: “Đương nhiên, ngoài hỏi thăm một chút là ngay.” Tuy nhiên hiện tại quan hệ yêu đương thì tương lai chắc, nữ đồng chí Lâu Tâm Nguyệt đó hiện tại đang theo đuổi trai cô, hơn nữa qua trai cô đối với cô cũng chút rung động.
Diệp Cẩm Lê còn thích Lâu Tâm Nguyệt, cô lớn hơn cô hai tuổi, là một đại mỹ nhân rực rỡ, thông minh, năng lực và thủ đoạn trong kinh doanh.
Đến cả em còn chút chịu nổi sức hút của cô , trai cô bề ngoài trông đắn nhưng thật cũng thích cưng chiều như .
Diệp Cẩm Lê cảm thấy cưa đổ cũng là chuyện sớm muộn thôi, ai mà thể từ chối chứ.
Tết năm nay, gia đình bốn của Diệp Cẩm Lê lên phía Bắc nữa, bởi vì ông cố và bà cố Cố đến đây ba tháng .
“Ông cố, bà cố, sủi cảo Bánh Đậu gói ngon ạ?” Bé dùng hai bàn tay nhỏ chắp , nghiêng cái đầu nhỏ, giọng ngọt ngào hỏi.
Chillllllll girl !
Ông cố Cố giơ ngón cái lên: “Ngon tuyệt vời, quả thực là sủi cảo ngon nhất mà ông cố từng ăn.”
Bà cố Cố rảnh tay, dùng một tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Bánh Đậu: “Bà cố cũng thấy vô cùng ngon, Bánh Đậu của chúng thật sự là quá lợi hại, bé tí gói sủi cảo .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-669.html.]
Bánh Đậu mặc chiếc váy áo bông màu hồng phấn vui vẻ xoay hai vòng tại chỗ, nghiêng cái đầu nhỏ ngọt ngào : “Bánh Đậu còn bé nữa, sang năm con 5 tuổi đó.”
Bé như một lớn tí hon: “Ông cố, bà cố, nếu hai thích thì cứ ăn nhiều một chút, Bánh Đậu về còn gói cho hai nữa.”
Nghe hai ông bà già lòng đều mềm nhũn, hận thể móc hết tiền dưỡng lão cho bé: “Ôi, cháu cố gái của bà mà hiếu thảo đến , đây bà cố ôm một cái nào.”
Bánh Trôi bưng lên sủi cảo gói: “Ông cố, bà cố, đây là sủi cảo Bánh Trôi gói.”
“Hy vọng ông cố, bà cố ăn khỏe mạnh, ăn bình an, ăn vui vẻ.”
Hai ông bà già một trận lòng mềm nhũn, những đứa trẻ ngoan như , nhà họ đến hai đứa, nhà ai phúc khí như thế chứ.
“Bà cố thể tưởng tượng ăn sủi cảo Bánh Trôi gói, Bánh Trôi của chúng cũng là một bảo bối ngoan.”
Bánh Trôi ngoan ngoãn ở một bên: “Bà cố, con bảo bối nữa, Bánh Trôi trưởng thành .”
Một câu khiến hai ông bà già vui tươi hớn hở bật , hai tiểu gia hỏa thật sự là quá đáng yêu, họ sớm nên đến đây ở, cháu trai cháu dâu hiếu thảo, còn cháu cố trai và cháu cố gái đáng yêu.
Diệp Cẩm Lê cảnh tượng khóe môi nhếch lên, trong mắt như chứa đựng ánh sáng rực rỡ, tựa như đóa hoa xuân tươi .
Cố Vân Trạch từ khi nào đến bên cạnh cô, đút cho cô một miếng sủi cảo chấm sẵn nước sốt: “Ngon em?”
Diệp Cẩm Lê gật gật đầu, khóe môi nhợt nhạt gợi lên: “Ừm, nước sốt pha ngon đó.” Cô ngước mắt lên, khoảnh khắc , ánh mắt cô liền đắm chìm đôi mắt sâu thẳm, tràn đầy tình yêu của .
Khoảnh khắc ánh mắt hai giao , tim đập đều khỏi nhanh hơn nhiều, chẳng sợ kết hôn hơn 5 năm, nhưng mỗi đến gần họ đều còn sẽ vì đối phương mà rung động.
Bàn tay rũ bên lặng lẽ câu lấy ngón tay cô, chậm rãi cùng ngón tay cô siết c.h.ặ.t. “Chúng xuống lầu dạo một chút nhé?”
Bàn tay rộng lớn, ấm áp, lực đạo nắm mạnh nhưng cô thấy đau, chỉ khiến cảm thấy cảm giác an tuyệt đối.
Diệp Cẩm Lê nắm c.h.ặ.t t.a.y , khúc khích đáp lời: “Được ạ.”
Lúc cửa, Diệp Cẩm Lê thoáng qua những trong phòng khách, ánh mắt Cố Vân Trạch thì chăm chú dừng cô, ánh mắt dịu dàng mà kiên định, trong đầu hiện lên câu thơ: Nắm tay , cùng bạc đầu.
Họ cũng thật sự hạnh phúc vui sướng bên trọn đời.