Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 398: Sự nuông chiều của Cố Vân Trạch]

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:18:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện tại một tuần cô mới về nhà một , đôi khi hai tuần mới về, mỗi chỉ ở mấy tiếng đồng hồ. Mẹ cô tình thương còn phát hết thì nỡ mắng cô chứ.

thích cuộc sống hiện tại, mỗi về nhà đều thể hưởng thụ tình thương tràn đầy của Triệu Lệ Tú, cũng cần lo lắng véo tai. Quả nhiên vẫn là cách sinh cái .

“Anh cũng thường xuyên mắng ?”

Chillllllll girl !

Diệp Cẩm Lê ngắn ngủi suy tư vài giây: “Cũng hẳn. Miệng em tương đối ngọt, mỗi chuẩn mở miệng mắng thì em sẽ hôn bà một cái, ôm bà một cái, chút lời bà vui vẻ. Như giận đến mấy cũng nỡ trút lên đầu em.”

Mỗi lúc như thế, Triệu Lệ Tú sẽ , nhỏ giọng mắng yêu một câu: “Cái con ranh .”

“Kỳ thật cũng lúc thành công, bất quá đó đều là ít.”

“Anh trai em mắng và đ.á.n.h còn nhiều hơn em.” Có nhiều vẫn là gánh tội cho cô.

Cố Vân Trạch: “Anh vợ khẳng định gánh ít 'nồi đen' cho em ?”

Diệp Cẩm Lê: “Vâng, em vẫn luôn che chở em.” Cô vẫn luôn cảm thấy trai chính là nhất đời , ai sánh bằng. Không thể cô vẫn là may mắn, Triệu Lệ Tú cùng Diệp Cảnh Châu đối với cô thật sự đều .

Cố Vân Trạch ánh mắt kiên định: “Về sẽ là che chở em.”

Diệp Cẩm Lê cong cong môi: “Vậy em mỏi mắt mong chờ đấy.”

Anh cởi quần áo, dội chút nước lên đầu, cầm lấy xà phòng thơm chà xát.

Diệp Cẩm Lê đẩy đẩy cánh tay : “Anh dịch một chút, nước b.ắ.n hết em .”

Cố Vân Trạch xách thùng nước nhích sang bên cạnh.

Người đàn ông nửa trần trụi, chỉ mặc một chiếc quần đùi. Cơ n.g.ự.c, cơ bụng, nhân ngư tuyến (V-cut) sót gì. Những giọt nước trong suốt dọc theo khuôn mặt tuấn dật thong thả chảy xuống, loại gợi cảm nên lời.

Diệp Cẩm Lê hai mắt, nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.

Cố Vân Trạch nhận ánh mắt của cô, cúi đầu, khóe miệng lặng lẽ giơ lên, mặt lộ một nụ dễ phát hiện.

...

Buổi tối, Diệp Cẩm Lê chằm chằm chỗ muỗi đốt, vẻ mặt buồn bực.

“Cắn chỗ nào c.ắ.n, thế nào cũng c.ắ.n lòng bàn chân. Con muỗi bệnh ?”

Vị trí gãi cũng tiện, nhưng ngứa cực kỳ, khó chịu hơn nhiều so với vết đốt tay đùi. Cũng con muỗi c.h.ế.t tiệt chui màn từ lúc nào, cô vốn dĩ buồn ngủ mà căn bản ngủ .

đàn ông bên cạnh càng thêm tức khí: “Sao muỗi c.ắ.n thế hả?”

Thật là quá công bằng! Sao còn thể phân biệt đối xử như chứ? Tổng cộng chỉ hai con muỗi chui , tất cả đều chọn c.ắ.n cô. Muỗi bây giờ cũng chơi trò "trọng nam khinh nữ" ?

Cố Vân Trạch xác định hỏi: “Cho nên là của ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-398-su-nuong-chieu-cua-co-van-trach.html.]

Diệp Cẩm Lê tức giận: “Đương nhiên là của !”

Mang t.h.a.i xong là do hormone ảnh hưởng thế nào, cảm xúc của cô cũng bắt đầu chịu khống chế, chỉ vì một chút chuyện nhỏ liền dễ dàng nổi nóng.

Diệp Cẩm Lê một mặt cảm thấy cảm xúc ảnh hưởng , mặt khác cảm thấy cô đều mang thai, chẳng lẽ Cố Vân Trạch chồng thể thông cảm cho cô nhiều hơn ? Mang t.h.a.i vất vả bao nhiêu, đàn ông thì sướng , động đậy run run vài cái là xong việc. Phụ nữ khổ mấy, chỉ béo lên, , quá trình m.a.n.g t.h.a.i cùng sinh nở càng là cửa ải khó khăn.

Cố Vân Trạch đem ôm trong lòng n.g.ự.c, cúi đầu hôn lên trán cô, kiên nhẫn an ủi: “Xác thật là của . Em xem con muỗi tâm địa thật độc ác, c.ắ.n thì bao, da dày thịt béo tùy tiện nó c.ắ.n thế nào cũng , nhưng nó cứ cố tình nhắm em mà bắt nạt.”

“Bất quá em yên tâm, giúp em báo thù , em xem xác nó còn dính ở kìa.”

Diệp Cẩm Lê nhịn cong môi , nhanh ch.óng nén xuống, cô ngẩng mặt lên: “Anh dỗ trẻ con đấy ?”

Cố Vân Trạch dùng đầu ngón tay cọ cọ đuôi mắt cô, khóe miệng gợi lên độ cong, ngữ điệu quả nhiên tản mạn: “Anh dỗ vợ .”

“Anh gãi giúp em nhé, lực đạo thế ?”

Diệp Cẩm Lê: “Mạnh thêm chút nữa .”

Cố Vân Trạch: “Được.”

“Trong túi còn mang theo t.h.u.ố.c mỡ trị muỗi đốt, lát nữa bôi cho em một ít nhé?”

Diệp Cẩm Lê nheo mắt: “Anh gãi ngứa cho em ?”

Cố Vân Trạch: “...” Anh chính là cho vợ thoải mái hơn chút, thế cũng thành cái tội nhỉ?

“Đương nhiên , chỉ cần em bảo dừng thì sẽ dừng.”

“Ý thế đại biểu tự nguyện ?”

“...” Cố Vân Trạch thở dài. Ai thể cho rốt cuộc nên cái gì bây giờ. “Anh ý đó.”

Diệp Cẩm Lê hừ một tiếng: “Giải thích chính là che giấu.”

Cố Vân Trạch mím môi , một tiếng thở dài bất đắc dĩ từ yết hầu phát . Lần chuẩn gì nữa, nhiều sai nhiều.

Diệp Cẩm Lê lý lẽ khác: “Cũng chứ gì, em ngay là em trúng mà.” Diệp Cẩm Lê giật lấy cái chăn, xoay : “Em đàn ông một ai cả.”

Cố Vân Trạch duỗi tay từ lưng vòng qua eo nhỏ của Diệp Cẩm Lê, cúi đầu nhẹ nhàng dựa vai cô.

Anh di chuyển tay từ eo cô xuống, đó dọc theo cổ tay mảnh khảnh nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan . Hơi thở ấm áp rơi xuống cổ cô, cảm thấy tê tê dại dại: “Anh sai , tha thứ cho ?”

Diệp Cẩm Lê trầm mặc mười mấy giây, ngay đó xoay . Ngữ khí chút rầu rĩ, cô cọ cọ cổ : “Kỳ thật sai, là cảm xúc của em điểm đúng lắm.”

 

[

Loading...