Khóe môi Cố Vân Trạch cong lên, mặt thoáng hiện nụ như như : “Vậy mua thêm một cây nữa nhé?”
Trong mắt Diệp Cẩm Lê lấp lánh ánh , cô gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc: “Được ạ.” Sao tự nhiên hôm nay Cố Vân Trạch dễ chuyện thế nhỉ?
Cố Vân Trạch đưa tay chỉnh đầu cô cho ngay ngắn: “Anh cảm thấy lắm.” Hắn buông tay , dứt khoát : “Giờ đồ cũng ăn xong , về nhà thôi.”
Về đến nhà, Cố Vân Trạch đun nước xong, thì thấy Diệp Cẩm Lê ngủ . Hắn bước tới xuống bên cạnh cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má mịn màng, khóe môi hiện rõ ý , ánh mắt cô tràn đầy sự cưng chiều vô hạn.
Lúc Diệp Cẩm Lê tỉnh , cô mơ màng dụi dụi mắt, còn tưởng trời sáng, mất hai phút mới nhớ bây giờ đang là buổi chiều.
Cố Vân Trạch đang rửa rong biển trong bếp, thấy động tĩnh liền ngoái đầu cửa, ánh mắt dịu dàng: “Em dậy ?”
Diệp Cẩm Lê gật gật đầu: “Vâng.”
Cố Vân Trạch: “Em tắm ? Trong phích nước nóng đấy.”
Diệp Cẩm Lê lắc đầu bếp: “Em tắm vội , ăn cơm xong tắm, nếu nóng quá tắm nữa.”
“Tối nay ăn món gì thế ?”
Cố Vân Trạch chậm rãi chớp mắt, ánh mắt lộ vẻ suy tư: “Canh rong biển đậu hũ, ngó sen xào cay, đây đều là món em đòi ăn xe mà, giờ quên ?”
Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt: “ ha.”
Cố Vân Trạch khẽ , khóe miệng gợi lên một độ cong nhàn nhạt. Hắn bỏ rong biển rửa sạch chậu, đó với lấy chiếc khăn khô lau tay, đưa tay lướt nhẹ quanh hốc mắt cô, buồn : “Ngủ đến mụ mị cả ?”
Không là do thời gian quá mệt mỏi thế nào, Diệp Cẩm Lê cảm giác như thể ngủ bao nhiêu cũng đủ.
Buổi sáng ngủ gà ngủ gật, buổi trưa ngủ gà ngủ gật, buổi chiều vẫn tiếp tục ngủ gà ngủ gật. Có đôi khi giây còn đang nghiêm túc tài liệu, giây định thần thì giấy chữ nguệch ngoạc như sâu róm, căn bản cái gì. Thế là hỏng mất một trang giấy của cô.
Diệp Cẩm Lê vỗ vỗ mặt , nghi ngờ bản sâu ngủ nhập . Cô nhớ hồi xưa học toán cũng buồn ngủ đến mức .
Dương Tĩnh thấy hành động của cô thì khó hiểu, quan tâm hỏi: “Cẩm Lê, em thế?”
Diệp Cẩm Lê rót ít nước từ cốc , nhẹ nhàng xoa lên đôi mắt ướt át: “Không chị, em chỉ tỉnh táo chút thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-373-dau-hieu-mang-thai.html.]
Gần đây hiệu suất việc của cô thấp quá. Trước một tiếng là xong bài, giờ cả buổi sáng cũng chắc xong. Chủ yếu là tập trung , lúc cơn buồn ngủ ập đến khi đang tra tư liệu, thế là tra từ đầu. Làm cô chẳng thời gian mà “sờ cá” (lười biếng), tuy rằng ngủ gật cũng coi như là lười biếng, nhưng cô cảm nhận niềm vui từ việc đó chút nào.
Dương Tĩnh: “Có dạo em nghỉ ngơi ?” Từ khi văn phòng thiếu hai , Diệp Cẩm Lê chuyển sang cùng chỗ với Dương Tĩnh.
Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Em nghỉ ngơi lắm mà.”
Sau khi Diệp Cẩm Lê cảnh cáo nhiều , hiện tại hai vợ chồng “ước pháp tam chương”, giờ giấc sinh hoạt quy định 11 giờ đêm ngủ để đảm bảo sức khỏe. Cho nên mỗi tối Diệp Cẩm Lê ngủ ít nhất tám tiếng, cộng thêm buổi trưa nữa thì một ngày cô ngủ chín tiếng đồng hồ.
Dương Tĩnh: “Vậy chắc là do thời gian em mệt quá .”
Diệp Cẩm Lê một tờ giấy mới: “Chắc là ạ.” Cô đang tính xem nên mua lọ tinh dầu , tình trạng ảnh hưởng đến công việc .
Dương Tĩnh đề nghị: “Hay là em cứ ngủ một lát , chị canh chừng lãnh đạo cho, ông mà đến gần chị sẽ gọi em dậy.”
Về lý thuyết, chỉ cần thành công việc thì trong văn phòng gì cũng , nên mới cảnh nhiều cả buổi chiều chỉ với một ly và vài tờ báo. thực tế cách thức “sờ cá” cũng sự khác biệt, ngủ trong giờ việc là tội tày đình. Gặp lúc lãnh đạo vui vẻ thì thể bỏ qua, nhưng nếu gặp lúc ông đang bực thì xác định mắng té tát.
Diệp Cẩm Lê: “Dù cũng sắp đến trưa , ăn cơm xong em nghỉ ngơi cũng .”
Tống Xuân Tú vẫn luôn chú ý động tĩnh bên , chị chằm chằm Diệp Cẩm Lê một lúc, miệng mấp máy như thôi.
Diệp Cẩm Lê bắt gặp ánh mắt đó: “Chị Tống, chị chuyện gì với em ?”
Tống Xuân Tú gật đầu, liếc bụng Diệp Cẩm Lê một cái, tới thì thầm: “Cẩm Lê, khi nào em ‘’ ?”
Đôi mắt Diệp Cẩm Lê đầu tiên thoáng vẻ mờ mịt, vài giây mới phản ứng ý tứ trong lời của chị . Cô theo bản năng sờ sờ bụng . Trong đang mang một sinh linh bé nhỏ ư? Sao cô cảm thấy chân thực chút nào nhỉ?
Diệp Cẩm Lê đối với chuyện m.a.n.g t.h.a.i vẫn luôn giữ thái độ thuận theo tự nhiên. Dù cô và Cố Vân Trạch đều vấn đề gì về sức khỏe, thì sinh, cũng cưỡng cầu.
nghĩ đến việc trong bụng một mầm non, cô nhất thời chút ngẩn ngơ.
Tuy nhiên, kỳ kinh nguyệt tháng của cô hình như đúng là tới.
Cô m.a.n.g t.h.a.i thường buồn ngủ và ốm nghén. Triệu Lệ Tú từng kể cho cô về phản ứng lúc m.a.n.g t.h.a.i cô, bà nôn đến trời đất tối tăm, bảo là từ lúc đó cô sẽ là một đứa con gái hành hạ khác .
Chillllllll girl !
[