“Cụ thể là như thế nào thì rõ, cái còn chờ xem mới . Bất quá mợ con thì vẻ khá, học thức, hiểu lễ phép còn hào hoa phong nhã.”
“Chị họ con tính tình ôn nhu, mợ con còn lo lắng nó gả sẽ bắt nạt, giờ tìm thanh niên trí thức thì đỡ lo vấn đề hơn.”
“Đều ở ngay Đại đội Hướng Dương, coi như ở ngay mí mắt .”
“Tuy rằng thiếu sự giúp đỡ của cha chồng, nhưng chỉ cần vợ chồng son bảo ban ăn thì cuộc sống cũng sẽ thôi.”
Diệp Cẩm Lê thầm nghĩ điều cũng chắc, thanh niên trí thức chính là một nhân tố cực kỳ định, tương lai bỏ vợ bỏ con về thành phố khối .
Bất quá vẫn xem thế nào , thể vơ đũa cả nắm .
Ăn cơm xong, Triệu Lệ Tú kéo Diệp Cẩm Lê phòng.
“Mẹ gì thế ạ? Ở bên ngoài mà cứ thần thần bí bí.”
Triệu Lệ Tú chuyện, chỉ di chuyển tầm mắt xuống bụng cô.
Diệp Cẩm Lê nháy mắt liền hiểu : “Lần con với là thuận theo tự nhiên ?” Mẹ cô cái gì cũng , chỉ cái tật thích giục cưới và giục đẻ.
Triệu Lệ Tú u sầu thở dài: “Được , động tĩnh gì thì báo cho .”
Qua vài giây bà : “Nếu vấn đề thì nhất định khám bác sĩ đấy nhé, mặc kệ là do con là do Tiểu Trạch. Chuyện sinh con đẻ cái là chuyện lớn.”
Về đến nhà, Diệp Cẩm Lê giày, rót chén nước uống.
Cố Vân Trạch đem ớt khô và một hũ dưa chua nhỏ lấy từ chỗ vợ bỏ bếp.
Nhìn thấy vợ đang hóng quạt ghế sô pha, cũng sán gần: “Vừa gì với em thế?”
Diệp Cẩm Lê về phía : “Anh từ bao giờ trở nên bát quái như ?”
Cố Vân Trạch: “Em là vợ , nhiều hơn về chuyện của em, cái đó gọi là bát quái, gọi là quan tâm.”
Quả nhiên là gần đèn thì rạng, Cố Vân Trạch hiện tại chuyện cũng văn vở phết.
Diệp Cẩm Lê dựa vai , nghịch ngón tay : “Anh đoán xem?”
Sắc mặt Cố Vân Trạch thoạt chút nghiêm túc: “Mẹ ý kiến với ?” Hắn nhanh ch.óng hồi tưởng biểu hiện của ở nhà vợ hôm nay, hình như cũng vấn đề gì. Hôm nay còn khen vài , lúc tiễn bọn họ cửa mặt mày cũng tươi rói.
Hắn nhanh ch.óng phủ định: “Chắc là .”
Diệp Cẩm Lê nghiêng đầu, nhướng mày: “Anh chắc chắn chứ?”
Cố Vân Trạch gật đầu: “Anh chắc chắn.” Hắn đối với chính vẫn lòng tin. Mẹ vợ ngay từ đầu ấn tượng với , trong quá trình chung sống cũng phạm sai lầm gì, cho nên tình cảm chỉ thể càng ngày càng lên thôi.
Diệp Cẩm Lê “Ừm” một tiếng: “Xác thật vấn đề đó.”
“Bất quá cũng liên quan đến đấy.”
Đáy mắt Cố Vân Trạch hiện lên một tia hoang mang, đầu ngón tay nhẹ nhàng cọ cọ lên tóc cô: “Vậy là chuyện gì?”
Diệp Cẩm Lê với vẻ thôi.
Cố Vân Trạch thở dài thườn thượt: “Em đừng treo khẩu vị của nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-360-me-vo-nghi-ngo-con-re-khong-duoc.html.]
“Được , em cho .”
Khóe môi cô cong lên, ngoắc ngoắc ngón tay với Cố Vân Trạch.
Cố Vân Trạch ngoan ngoãn ghé sát .
Giọng Diệp Cẩm Lê nhẹ, như một chiếc bàn chải nhỏ quét qua bên tai : “Mẹ em nghi ngờ ... .”
Nghe rõ lời cô , Cố Vân Trạch nháy mắt ngây ngẩn cả , vẻ mặt thể tin nổi. Hắn nghi ngờ nhầm, nhưng khi chạm đến ánh mắt của vợ, mới phát giác hề nhầm.
Đỉnh mày Cố Vân Trạch khẽ giật giật: “Tại cảm thấy ?”
“Anh rõ ràng mà!”
Ánh mắt thẳng vợ, khát vọng đáp án từ miệng cô.
Diệp Cẩm Lê cực lực nén : “Anh đương nhiên là .”
“ đó ý của em.”
“Em lợi hại mà.”
Ánh mắt Cố Vân Trạch chút ủy khuất: “Vậy nghĩ thế chứ?” Chẳng lẽ thể hiện đủ khí khái đàn ông và thể cường tráng của ?
Diệp Cẩm Lê nhún vai: “Cái đó thì em chịu.”
Cố Vân Trạch nheo mắt , ánh mắt mập mờ rõ: “Em chắc chắn nguyên nhân.” Nếu tự nhiên tới đề tài .
Diệp Cẩm Lê mím c.h.ặ.t môi, cô thật sự nhịn đến nội thương. “Em thật sự .”
Cô còn đưa kiến nghị cho Cố Vân Trạch: “Nếu thật sự thì hỏi xem.”
Cố Vân Trạch lẳng lặng chằm chằm cô, ánh mắt trắng trợn chút che giấu.
Trong sự đối diện yên tĩnh mà dài lâu , Diệp Cẩm Lê mạc danh chột , đầu ngón tay cô cuộn , khí xung quanh phảng phất đều ngưng đọng.
Đáy mắt trở nên ám trầm, giọng khàn khàn mang theo hương vị mê hoặc: “Thật sự ?”
Diệp Cẩm Lê vẫn kiên định gật đầu một cái: “Thật .”
Khóe miệng Cố Vân Trạch nhẹ nhàng nhếch lên: “Được.”
Diệp Cẩm Lê đột nhiên cảm thấy , cô chuẩn trốn khỏi sô pha thì Cố Vân Trạch nhanh hơn một bước, hai tay giữ c.h.ặ.t eo cô, gắt gao cố định cô , ngay đó bắt đầu cù lét. Diệp Cẩm Lê đến mức thở nổi.
Cô sợ nhất là cù lét, cù là cả mềm nhũn, một chút sức lực cũng .
“Đừng... đừng cù nữa.”
“Em... em là chứ gì.” Cô chuyện đứt quãng.
Cố Vân Trạch lười biếng dựa , cô, khóe môi gợi lên nụ thanh thiển: “Em .”
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê thở hổn hển, cô u oán lườm đàn ông một cái: “Cũng để cho thở cái chứ.”