Đây là một xấp vải bông hoa nhí màu xanh nhạt, chất liệu khác một chút so với bộ Diệp Cẩm Lê đang mặc, nên cô cũng đổi thiết kế một chút.
Tất nhiên cô tự ý sửa đổi, buổi trưa cô bàn bạc với Trương Thu Bình và chị đồng ý.
Cố Vân Trạch bóc một bát lựu mang cho Diệp Cẩm Lê. “Ăn chút hoa quả .”
Anh đưa bát cho cô.
Mắt Diệp Cẩm Lê sáng rực lên: “Anh mua lúc nào thế?” Những hạt lựu trong bát từng viên trong suốt, căng mọng, trông vô cùng hấp dẫn.
Diệp Cẩm Lê thích ăn lựu, vị chua chua ngọt ngọt là sở thích của cô, chỉ điều ăn phiền phức vì bóc từng hạt một.
“Sáng nay ngang qua Cung Tiêu Xã nên mua.” Cung Tiêu Xã gì chuyện " ngang qua", cần đoán cũng là cố ý ghé qua mua.
Diệp Cẩm Lê xúc một thìa đầy: “Miếng đầu tiên dành cho đàn ông em yêu nhất ăn.”
Chỉ một chữ "yêu nhất" khiến đầu óc Cố Vân Trạch mụ mị cả .
Chillllllll girl !
Quả nhiên trong lòng vợ, xếp thứ nhất. Cố Vân Trạch sướng rơn trong lòng.
Đàn ông trong khu tập thể ai sướng bằng chứ, vợ yêu đến thế cơ mà.
Không xa, Thẩm Hoài Xuyên với Lâm Vệ Quốc chắc chắn bì với .
“Anh ăn ?” Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt, nghiêng đầu .
Ăn chứ! Sao ăn! Vợ mà xinh đáng yêu thế .
Anh ăn một miếng, chỗ lựu còn đương nhiên thuộc về Diệp Cẩm Lê. Ăn từng thìa lớn thế mới sướng, hơn nữa lựu chủ yếu là nước nên sợ đầy bụng.
Cố Vân Trạch ăn xong cũng , kéo ghế xuống cạnh vợ.
Anh cầm bản thảo Diệp Cẩm Lê vẽ lên xem, nhướng mày: “Đây chẳng là bộ đồ em đang mặc ? Sao một bộ giống hệt thế ?”
Diệp Cẩm Lê: “Đây là cho khác.” Cô kể chuyện xảy sáng nay cho Cố Vân Trạch .
Đôi mắt cô lấp lánh ý : “Làm một bộ em tận tám đồng đấy.”
“Tiền mời ăn cơm tuần nhé.”
Cố Vân Trạch nhướng mày, vợ hình như thật sự thích tiền, cũng may lương tháng của cũng khá.
“Vậy ăn cơm mềm của vợ.”
Diệp Cẩm Lê khúc khích, hào phóng : “Tùy ăn thoải mái!”
Cố Vân Trạch đưa cho Diệp Cẩm Lê cái kéo: “May đồ cho khác em thấy mệt ?”
Diệp Cẩm Lê nhai hạt lựu giòn tan: “Không mệt , em bên máy may cả ngày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-351-an-com-mem-cua-vo.html.]
“Thỉnh thoảng giúp chút đồ, nâng cao tay nghề tiền, em thấy .”
Chỉ cần vợ vui, cô gì cũng ủng hộ.
Cố Vân Trạch thắc mắc: “ mà, tại chị may giống hệt em chứ?”
Diệp Cẩm Lê: “Giống chỗ nào? Rõ ràng là khác mà.” Đôi khi cô nghi ngờ thị giác của đàn ông đối với đồ nữ mờ .
Trong tủ của cô hai chiếc váy màu xanh nhạt, rõ ràng hoa văn khác hẳn , nhưng Cố Vân Trạch cứ khăng khăng bảo hai cái váy đó giống hệt .
Cố Vân Trạch đối chiếu bản vẽ kỹ : “Thì cũng na ná mà.” Chỉ thiết kế khuy áo khác , cổ áo cũng đổi một chút, từ cổ chữ V thông thường thành kiểu cổ bèo nhún.
Nếu Diệp Cẩm Lê đang nghĩ gì chắc chắn sẽ đính chính cho , đây gọi là cổ chữ V thắt nơ lá sen.
Trương Thu Bình gương mặt kiểu đáng yêu, bầu bĩnh, vai cũng rộng. Kiểu cổ chữ V thắt nơ lá sen thể kéo dài đường nét xương quai xanh, tạo hiệu ứng thị giác thu hẹp vai, như sẽ tập trung khuôn mặt, tổng thể trông mặt sẽ nhỏ hơn.
Cố Vân Trạch: “Đồng nghiệp của em mắt cũng đấy.”
Diệp Cẩm Lê: “Dạ?”
Cố Vân Trạch: “Tay nghề của vợ còn hơn mấy tiệm may nhiều.”
Diệp Cẩm Lê nhịn bật : “Anh cũng ngày càng nịnh đấy.”
Ăn xong lựu, Diệp Cẩm Lê đưa bát cho Cố Vân Trạch, đó bắt đầu cắt vải. Cô dự định hôm nay sẽ xong phần áo.
Cố Vân Trạch vợ đang tập trung việc với ánh mắt dịu dàng, chằm chằm hai phút mới cầm bát khỏi phòng.
Anh bếp rửa sạch bát, để ráo nước cất tủ.
Lại một vòng quanh phòng khách xem chỗ nào cần dọn dẹp , đó cầm bình tưới nước cho mấy chậu hoa ngoài ban công. Làm xong mấy việc thì nước trong bếp cũng sôi.
Vợ lúc tuy rảnh, nhưng cứ rót phích nước là , lúc nào cô tắm là sẵn nước nóng.
“Sắp xong em?”
Ánh mắt Diệp Cẩm Lê vẫn dán miếng vải: “Chắc nửa tiếng nữa ạ.”
Làm xong phần bèo nhún, Diệp Cẩm Lê Cố Vân Trạch: “Anh tắm xong ?”
Cố Vân Trạch gật đầu: “Anh còn dọn phòng khách, cọ nhà vệ sinh, tưới hoa nữa...”
Khóe môi Diệp Cẩm Lê nhịn mà cong lên. Nếu là khác thì chắc chắn là đang phàn nàn việc gì cũng đến tay, nhưng Cố Vân Trạch đơn thuần là để đòi khen.
Diệp Cẩm Lê liền thuận theo ý mà khen ngợi: “Người đàn ông của em giỏi quá mất.” Cô chống cằm, chớp chớp mắt, giọng mềm mại: “Cái nhà thật sự xong mà. Hồi ở nhà, em cứ như mất phương hướng , ăn cơm cũng thấy chẳng ngon, ở nhà là nhất.”