Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 346: Lời âu yếm sến súa

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:17:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nếu lúc em đang bận thì chắc chắn em nhớ rõ .”

Ánh mắt dừng cô một lát, khẽ nhướng mày, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ: “Diệp Cẩm Lê, em ăn vạ .”

Vài giây , thở dài một tiếng, hầu kết khẽ chuyển động: “Sự lựa chọn của chỉ em, và cũng sẽ chỉ là em.” Trước khi quen Diệp Cẩm Lê, thật sự hề ý định kết hôn.

Tuy ông bà nội tình cảm , nhưng những thể bầu bạn đến già, tình cảm vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu giống họ quá ít.

Nếu đa về đều sẽ chán ghét như ch.ó với mèo, thì kết hôn gì, chẳng thà cứ sống một cho khỏe.

Bà nội đây cũng từng với rằng, gặp đúng sẽ ham kết hôn, lúc đó còn vặn một câu: “Sẽ như tồn tại .”

Kết quả là vài năm vả mặt bôm bốp.

Không ai cũng may mắn gặp đúng , nhưng dường như vận may lớn, chuyện xác suất thấp như mà cũng đụng trúng.

Diệp Cẩm Lê ngẩn ngơ đôi mắt đen thâm thúy của , tim bỗng nhiên đập nhanh hơn.

Chillllllll girl !

giây tiếp theo, bầu khí ngập tràn bong bóng màu hồng nháy mắt tan vỡ.

“Trái tim nóng bỏng của lẽ nào em cảm nhận ? Hay là để móc cho em xem nhé?” Cố Vân Trạch nắm lấy tay Diệp Cẩm Lê áp lên n.g.ự.c . “Tim chỉ đập vì em thôi.”

Diệp Cẩm Lê: “...”

Cố Vân Trạch học mấy lời sến súa nổi da gà . Nếu gương mặt trai chống đỡ, Diệp Cẩm Lê thật sự tát cho một cái. Cô ai dạy thế , hoặc là học từ .

Biểu cảm của Diệp Cẩm Lê trông khá phức tạp: “Móc là c.h.ế.t đấy.”

Cố Vân Trạch ngẩn , giống như tưởng tượng nhỉ?

Lúc vợ chẳng nên vô cùng cảm động mà ôm chầm lấy ?

Vẻ mặt Diệp Cẩm Lê đầy vẻ ghét bỏ: “Anh học mấy thứ thế, đừng nữa nhé.” Quá phá hỏng bầu khí luôn.

Cố Vân Trạch ngơ ngác, thử thăm dò: “Em thích ?” Đây chẳng là một trong những lời âu yếm hoan nghênh nhất ?

Trong mắt Diệp Cẩm Lê hiện lên sự nghi hoặc cực lớn: “Em nên thích ?”

Đến lúc mới xác định là vợ thích thật.

Cố Vân Trạch dậy đến ngăn kéo lấy một cuốn sổ tay, lật đến một trang đưa cho vợ: “Mấy câu em đều thích ?”

Trên đó là mười câu lời âu yếm trích dẫn mà Cố Vân Trạch ghi chép .

Có thể mỗi một câu đều dẫm đúng "huyệt " và sự sến súa quá đà của Diệp Cẩm Lê. Cô nhíu mày hết bộ nội dung đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-346-loi-au-yem-sen-sua.html.]

Đặt ở đời , những lời đều thể dùng hình phạt trong trò chơi "Sự thật Thử thách", lên mà dùng ngón chân đào luôn một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách vì hổ.

Cố Vân Trạch dứt khoát xé trang giấy đó xuống, vò thành cục ném thùng rác. Kiến thức vô dụng.

Anh lầm bầm một câu: “Biết ngay mấy tên đó đáng tin mà.” Còn cái gì mà bí quyết dỗ vợ, dỗ mới là lạ.

Diệp Cẩm Lê lúc mới đây đều là những thứ ghi chép khi cứu trợ, đều là "kinh nghiệm quý báu" do mấy đồng đội kết hôn truyền thụ cho.

Quý báu , nhưng sến đến mức xỉu thì thật.

Ngày hôm , Diệp Cẩm Lê mang theo bánh kẹo từ hôm qua đến văn phòng, chia cho mỗi một miếng bánh quy và một miếng kẹo lạc.

“Thời gian qua em vắng mặt, thật sự phiền quá.” Khối lượng công việc của phòng Tuyên truyền cơ bản là cố định, thiếu một thì công việc sẽ dồn lên vai những khác.

“Tiểu Lê, em khách sáo quá, đều là một phòng, giúp đỡ lẫn là chuyện nên mà.” Hà Toàn híp mắt về phía Diệp Cẩm Lê.

Mấy cái bánh quy ngon thật đấy, răng yếu như ông cũng ăn .

Tống Xuân Tú phụ họa: “ , thời gian trong phòng cũng gì bận, chuyện nhà em vẫn là quan trọng nhất.”

“Người nhà em cả chứ?” Tống Xuân Tú hạ thấp giọng quan tâm hỏi một câu. Những khác lẽ rõ lắm, nhưng bà thì nguyên nhân Diệp Cẩm Lê xin nghỉ, vì Diệp Cẩm Lê nhờ bà xin nghỉ giúp.

Diệp Cẩm Lê: “Bác sĩ cứ tịnh dưỡng ạ.”

Tống Xuân Tú: “Vậy thì .” Tiếp đó bà móc từ trong túi một tờ giấy trắng: “Giấy xin phép của em vẫn ở chỗ chị , lát nữa chị nhờ trưởng khoa ký một tờ gia hạn nghỉ phép, em mang sang phòng nhân sự để xóa tên nghỉ nhé.”

Diệp Cẩm Lê nhận lấy, mặt rạng rỡ nụ : “Chị Tống, thật sự cảm ơn chị nhiều lắm.”

Tống Xuân Tú xua tay: “Chút chuyện nhỏ gì mà cảm ơn, tiện tay thôi mà.” Đều là đồng nghiệp cùng phòng, bà quý mến cô gái Diệp Cẩm Lê , nên giúp chút việc nhỏ bà cũng thấy vui.

“Còn nữa, tiền lương tháng nhớ lĩnh ở phòng tài vụ nhé, bọn chị lĩnh từ hai hôm .”

Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Em nhớ ạ.” Cô suýt chút nữa thì quên mất chuyện tiền lương.

Làm cán bộ điểm , chỉ cần tự ý bỏ việc lý do, thì dù xin nghỉ, tiền lương vẫn thiếu một xu.

Lần cô xin nghỉ hơn mười ngày, trong đó một tuần thuộc về tháng , nhưng cô vẫn nhận đủ tiền đó.

Diệp Cẩm Lê chỗ , lấy bình nước, sách và sổ tay trong túi .

rời hơn mười ngày, nhưng bàn việc của cô vẫn sạch sẽ như cũ, ghế cũng hạt bụi nào. Cô hì hì sang Dương Tĩnh: “Là lau dọn giúp đúng ?”

 

 

Loading...