“Cho nên cứ lo mà tích cóp tiền cưới vợ , nếu chị dâu tương lai coi thường , còn cái mà dùng tiền đè .”
Nói đoạn, cô hắng giọng một cái nghiêm mặt bảo: “Này , ở đây hai ngàn đồng, nếu cô chịu đối tượng của thì chỗ tiền đều là của cô hết. cho cô ba ngày để suy nghĩ, nghĩ kỹ thì đến tìm .”
“Thế nào? Nghe vẻ mị lực đúng ?” Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy mong đợi về phía Diệp Cảnh Châu.
Môi Diệp Cảnh Châu khẽ động, trong mắt ẩn chứa nhiều tâm sự, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài.
Anh nhíu mày, biểu cảm trông vẻ khó tả. Em gái dạo rốt cuộc trải qua những gì mà thể mấy lời "khó đỡ" như ? Quả nhiên là gần mực thì đen, ở cạnh Cố Vân Trạch nhiều quá nên đứa em gái ngoan ngoãn của lây thói .
“Em đừng học mấy cái trò của Cố Vân Trạch.”
Cô thể là chính ?
Diệp Cẩm Lê vẫn gật đầu: “Vâng ạ.”
Diệp Cảnh Châu: “Mười lăm đồng bạc đến mức trai em cưới nổi vợ , cho em thì em cứ cầm lấy.”
Diệp Cẩm Lê: “Thế thì , nếu thiếu tiền tiêu thì nhất định bảo em đấy nhé.” Sau mỗi tháng mười lăm đồng cô sẽ động , đợi khi nào trai việc cần dùng tiền, cô sẽ mang cho .
Rất nhanh đó, xe buýt tới.
Về đến khu nhà quân đội, cô mang bánh điểm tâm xong , dùng túi giấy gói thành ba phần.
Một phần định lát nữa đem cho Trịnh Hồng Hà, một phần cho Trình Tri Diên, còn một phần là của Tần Triệu Bạch, lát nữa nhờ Cố Vân Trạch đưa giúp.
Cũng dạo Tần Triệu Bạch và Sáng Tỏ tiến triển gì , tìm lúc nào đó hỏi cho lẽ mới .
Hôm nay cô hẹn với Cố Vân Trạch là sẽ ăn ở nhà bếp đơn vị, nên cần nấu cơm tối.
Diệp Cẩm Lê dứt khoát lấy bao lì xì trong túi .
Anh trai cô đúng là hào phóng thật, một xấp dày thế là bao nhiêu tiền nữa.
Cô mở bao lì xì , bên trong là tờ mười đồng "Đại Đoàn Kết", tổng cộng là sáu trăm đồng. Mỗi tháng tiết kiệm mười đồng thì cũng mất năm năm mới chỗ .
Chẳng lẽ trai cô bắt đầu chuẩn tiền mừng cưới cho cô từ năm năm ?
“Vợ ơi, về đây.” Giọng của Cố Vân Trạch mang theo vài phần vui sướng.
Hôm nay cuối cùng cũng chịu cảnh phòng chiếc bóng nữa !!!
Diệp Cẩm Lê nở nụ : “Hoan nghênh Cố tham mưu trưởng về nhà nha.”
Khóe môi Cố Vân Trạch nhếch lên, ngay đó một tay ôm chầm lấy cô lòng. Diệp Cẩm Lê tức khắc trợn tròn mắt, cô véo mạnh cánh tay một cái: “Đang ở cửa đấy.”
Lúc Trịnh Hồng Hà vặn dắt bé Nguyệt Nguyệt về nhà.
Bắt gặp ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc của chị Trịnh, mặt Diệp Cẩm Lê đỏ bừng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-343.html.]
Anh hổ nhưng cô thì đấy.
Cố Vân Trạch buông tay , xoa xoa đầu cô: “Đây ngoài đường cái mà lo mấy đeo băng đỏ đến kiểm tra.”
Diệp Cẩm Lê: “...” Cô tức giận lườm một cái, đó gọi Trịnh Hồng Hà : “Chị dâu, em thứ cho chị.”
“Đây là bánh quy và bánh đậu phộng em bằng lò nướng hôm nay, chị mang về ăn thử xem.” Lần mấy chị em ăn đều là chị Trịnh trả tiền, còn giúp cô chạy đôn chạy đáo giấy tờ, tấm lòng cô luôn ghi nhớ.
Trịnh Hồng Hà: “Bánh quy?” Đó là món gì, chị thấy bao giờ.
Diệp Cẩm Lê đưa đồ cho chị: “Thì cũng tương tự như bánh quy thôi ạ.”
Trịnh Hồng Hà nhận ngay: “Em cho chị mấy miếng là , lấy nhiều thế gì?”
Diệp Cẩm Lê: “Mấy miếng mà đủ ăn, còn chẳng bõ cho Nguyệt Nguyệt nghiến răng nữa là.”
“Thôi mà chị dâu, chị tính em đấy, chị mà nhận là em giận đấy nhé?”
Nói xong, cô lấy một miếng đưa cho bé Nguyệt Nguyệt ăn.
Chillllllll girl !
Trịnh Hồng Hà thật cũng khách sáo với Diệp Cẩm Lê, dù hai chỉ là hàng xóm mà còn là bạn bè.
tính cách từ nhỏ của chị là , khác đối với một phần, chị trả gấp đôi.
Diệp Cẩm Lê: “Bé Đông Đông chị?”
Trịnh Hồng Hà: “Đi chơi với đám bạn .”
Nói đoạn, chị than thở: “Suốt ngày chỉ chơi bời bên ngoài, bài tập lúc nào cũng để đến tối mịt mới cuống cuồng , đúng là tức c.h.ế.t mà.” Chị cấm nó chơi, nhưng xong bài tập chẳng hơn .
Bé Nguyệt Nguyệt đang ăn bánh bỗng dừng , ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lên trông nghiêm túc. Bé nắm c.h.ặ.t đôi bàn tay nhỏ, giọng sữa nãi : “Con giận, con lời. Anh trai hư, đ.á.n.h .”
Trịnh Hồng Hà bật thành tiếng: “Ừ, con là lời nhất.”
Nguyệt Nguyệt lúc mới mãn nguyện ăn tiếp miếng bánh nhỏ.
Diệp Cẩm Lê hỏi: “Hai đứa nhỏ mâu thuẫn gì chị?” Bình thường Nguyệt Nguyệt bênh trai lắm mà.
Trịnh Hồng Hà gật đầu: “Chứ còn gì nữa, cả ngày nay chẳng thèm với câu nào.”
“ trẻ con mà, đứa nào chẳng thế, cãi đấy hòa ngay thôi.”
Hóa là Nguyệt Nguyệt giấu kẹo Đông Đông lừa ăn mất, nên con bé vẫn còn đang dỗi.
Diệp Cẩm Lê xổm xuống, dịu dàng hỏi: “Anh trai lừa kẹo của con thế nào?”
Nguyệt Nguyệt bĩu môi, một tay chống nạnh, ưỡn cái bụng tròn vo, bộ dạng cực kỳ uất ức: “Anh bảo mà thấy kẹo của con là thu hết. Anh chỉ cần cho ăn một cái, sẽ giúp con giấu kẹo ở chỗ , thế là con đưa hết kẹo cho luôn.”