Triệu Vân Phàm buông đũa, chắp tay bộ cầu xin: “Tha cho cô em họ.”
Tức khắc cả nhà chính rộn rã tiếng .
Triệu Lệ Tú gắp cho mỗi một miếng thịt, trừ Diệp Cảnh Châu vì vẫn ăn thịt mỡ, thịt muối. “Hồi cô bố cháu bảo mối cho cháu một cô, kết quả thế nào ?”
Diệp Cẩm Lê mím môi trộm, quả nhiên bữa cơm gia đình vĩnh viễn thể thiếu cái đề tài muôn thuở .
Triệu Vân Phàm gì, chỉ lắc đầu.
Triệu Lệ Tú nhấc đũa lên: “Không thành ? Thế cũng chẳng . Cháu trai cô lớn lên tuấn tú thế chắc chắn sẽ tìm một cô nương .”
Lông mày Diệp Cẩm Lê khẽ nhướng lên, là bài ca quen thuộc "khen chê ", quả nhiên giây tiếp theo...
“ mà năm nay cháu 21, ăn cơm 22, tính là 23 tuổi , cái tuổi còn nhỏ nữa, cháu đừng mà lữa mãi, cứ như họ cháu , 30 tuổi đầu mà vẫn đối tượng, sắp thành lão quang côn (gậy độc ) đến nơi .”
“Khụ khụ khụ.” Diệp Cẩm Lê đang uống canh thì sặc, cô đoán cô chắc chắn sẽ nhắc đến trai, nhưng ngờ khắc nghiệt thế, "lão quang côn" cơ đấy.
Hơn nữa cách tính tuổi của Triệu Lệ Tú cũng quá "bá đạo" , cứ hết năm là cộng dồn lên một tuổi.
Theo cách của cô thì cô cũng cộng thêm vài tuổi oan uổng.
Cố Vân Trạch nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô: “Em uống chậm thôi, ai tranh với em .”
Diệp Cẩm Lê ho sù sụ mấy chục giây, mặt đỏ bừng lên mới dứt cơn ho.
Diệp Cảnh Châu u sầu thở dài: “Mẹ, con mới 25 thôi mà.”
Ở bộ đội kỳ thật cũng cái , về cơ bản sẽ mấy chuyện , cùng lắm là lải nhải vài câu trong điện thoại giục sớm tìm đối tượng, là trong thư nhắc nhở đôi chút, chứ giống hiện tại, trốn cũng thoát.
Triệu Lệ Tú đương nhiên : “ , mãn 25, ăn cơm 26, tuổi mụ 27, 27 với 30 thì khác gì , chẳng là 30 tuổi .”
Diệp Cảnh Châu: Cũng tính kiểu gì mà vèo cái già 5 tuổi.
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê ngước mắt trai ruột, trong ánh mắt hiện lên vài phần đồng cảm, cô lặng lẽ mặc niệm cho vài giây.
Cố Vân Trạch cũng kiến thức sự lợi hại của vợ, vợ ở mặt bà sức phản kháng.
Anh ném cho vợ một ánh mắt "thương mà giúp gì".
Hai vợ chồng liếc , lặng lẽ cúi đầu và cơm.
Triệu Lệ Tú thu hồi ánh mắt, sang tiếp tục giáo huấn cháu trai: “Cô là từng trải.”
“Chuyện tìm đối tượng chỉ đàn ông thích gái , mà phụ nữ thực cũng kén chọn. Giống như em họ cháu , khác giới thiệu cho nó, nó đều chịu, cháu xem vì nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-332-me-vo-boc-phot-con-trai-khen-con-re.html.]
Ánh mắt Triệu Vân Phàm lóe lên: “Vì họ ạ?”
Triệu Lệ Tú gật đầu thật mạnh, giọng vang dội: “ thế, chính là bởi vì bọn họ , lọt mắt xanh của nó nên nó mới chê ỏng chê eo.”
“Cô cũng sầu thúi ruột một thời gian đấy chứ.”
“Kết quả quanh co lòng vòng, nó gặp Tiểu Cố cái là thích ngay, đây còn là vì Tiểu Cố trai !”
Diệp Cẩm Lê ngờ chuyện cũng lái sang cô . Why?
Còn nữa, cô đang cái gì thế .
Cố Vân Trạch vội vàng giải thích: “Mẹ, là con theo đuổi A Lê ạ.”
Triệu Lệ Tú lắc đầu: “Con cần đỡ cho nó, con gái sinh hiểu, dám chắc chắn ngay cái đầu tiên nó chấm cái mặt tiền của con .”
Con gái bà giống hệt bà hồi trẻ, bà lúc cũng vì thấy lão Diệp trai nên mới chọn ông , bằng xí thì dù công tác đến mấy bà cũng chẳng thèm.
Có một ông bố trai thì con cái mấy đời đều là " oa oa", bà con biến thành đứa trẻ xí trong miệng khác.
Giống như nhà chị Trương ở đại đội Hướng Dương , chị Trương xinh là thế, môi hồng răng trắng, dáng yểu điệu, Triệu Lệ Tú hồi 11-12 tuổi cảm thấy chị là nhất mỹ nhân trong vùng.
Kết quả vì bí thư chi bộ thôn lúc đó đưa sính lễ nhiều nhất nên chị gả cho con trai ông .
Con trai bí thư tóc thì lưa thưa, ngũ quan cứ như tùy tiện chắp vá , kết quả sinh con với đại mỹ nhân mà đứa nào đứa nấy đau đớn, để chấn động tâm lý mãnh liệt cho tâm hồn non nớt của bà, cho nên lúc đó bà âm thầm hạ quyết tâm nhất định tìm một tuấn tú.
Đồng thời Triệu Lệ Tú cũng con cái nghèo đến mức cơm ăn, như thì ích lợi gì, ngày tháng trôi qua t.h.ả.m thương, dù cho tương lai cơ hội đổi đời thì nỗi khổ lúc nhỏ cũng ám ảnh cả đời, cho nên bà tìm một đàn ông trai lương cao.
Tuy rằng lão Diệp sớm, nhưng bà dựa ông mà thành công từ nông thôn chuyển lên thành phố, từ gái quê biến thành thành phố, còn một công việc lương lậu tồi, con cái cũng tiền đồ, còn gì mà thỏa mãn .
Diệp Cẩm Lê: “……” Nào , cô nông cạn như , cô chỉ coi trọng mỗi cái mặt……
Cố Vân Trạch trong lòng chút thầm vui, tuy rằng vợ thích khuôn mặt của , nhưng vợ xác nhận là một loại cảm giác khác.
Triệu Lệ Tú vẫn còn đang khuyên bảo: “Cho nên cô vẫn khuyên cháu nên tìm đối tượng lúc còn trẻ.”
“Cháu bây giờ còn trẻ, tuấn tú, gian lựa chọn sẽ lớn hơn, đợi thêm mấy năm nữa cháu thì dễ tìm .” Đều phụ nữ coi trọng ngoại hình, thực đàn ông cũng thế thôi, giống như bà đây cũng thích đàn ông .
Nói bà chằm chằm con trai bình phẩm: “Giống như họ cháu , bây giờ bao nhiêu .”
Diệp Cảnh Châu hiện tại thành công trở thành "tấm gương phản diện" của nhà họ Diệp, bất kể chuyện gì cũng lôi ví dụ tiêu cực ?
[