Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 303: Món hời bất ngờ và tấm lòng của bà Viên

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:16:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù bà Viên , Diệp Cẩm Lê vẫn rút từ trong túi năm đồng tiền: “Dạ , tiền thì cháu vẫn trả ạ. Kể cả trạm thu mua phế liệu mua sách thì cũng tốn tiền mà bà.”

Bà Viên xua tay: “ cũng đến mức nhiều thế . Một cuốn sách nát mà năm đồng bạc, mua bán kiểu gì , đắt hơn cả vàng.”

Diệp Cẩm Lê kiên quyết: “Trong lòng cháu nó đáng giá như đấy ạ. Bà cứ nhận lấy , coi như cháu biếu thêm để gia đình cải thiện bữa ăn.” Thực đưa nhiều hơn, nhưng đưa nhiều quá sợ bà nghi ngờ.

Bà Viên vô cùng cảm động. Bà cứ ngỡ Diệp Cẩm Lê vì giúp đỡ bà nên mới kiếm cớ mua cuốn sách , vì trong mắt bà, cuốn sách chẳng đáng giá bằng một cái màn thầu. Màn thầu ít nhất còn ăn no bụng, còn cuốn sách ngoài kê chân bàn với dán cửa sổ thì chẳng tích sự gì.

Trịnh Hồng Hà cũng nghĩ y như . Chị thầm nghĩ cuốn sách tay Diệp Cẩm Lê trông còn chẳng bằng sách giáo khoa tiểu học của con trai chị, chữ nghĩa thì loằng ngoằng phức tạp, chẳng hiểu gì. Loại sách cho chị cũng chẳng lấy. Chị thầm cảm thán trong lòng: "Tiểu Lê đúng là quá lương thiện."

Bà Viên còn cẩn thận xé luôn hai tờ giấy dán cửa sổ đưa cho Diệp Cẩm Lê. Sau đó bà bảo: “Nhà bà còn mấy cuốn sách với tranh nữa, cháu xem thích cái nào thì lấy về mà dán tường.”

Bà Viên dẫn Diệp Cẩm Lê sang phòng khác, lôi một chiếc rương gỗ, bên trong vài cuốn sách và mấy bức thi họa. Diệp Cẩm Lê thầm hy vọng sẽ tìm thấy những tập còn của bộ “Đông Hán Kỷ”, nhưng đáng tiếc chỉ là mấy cuốn sách mấy giá trị. Những bức tranh chữ trông thì vẻ bài bản, cả ấn chương và chữ ký của nổi tiếng nhưng đều là đồ giả. Tuy nhiên, một cuốn Tống khắc bản cũng là vận may cực lớn . Cuối cùng, cô chọn thêm hai bức tranh, dù là đồ phỏng nhưng vẽ khá mắt.

“Cháu lấy thêm ?” Bà Viên thấy những bức tranh chữ trông hơn cuốn sách cũ nhiều.

Diệp Cẩm Lê mỉm : “Bà Viên ơi, chỗ là đủ ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-303-mon-hoi-bat-ngo-va-tam-long-cua-ba-vien.html.]

Mua đồ xong, Diệp Cẩm Lê xách bao gạo ngoài. 50 cân gạo cũng khá nặng, cô dùng cả hai tay mới nhấc nổi, bước từng bước ngắn một. Đồ vật và sống đúng là khác , bế một đứa trẻ 50 cân và xách một bao gạo 50 cân là hai khái niệm khác. Nghĩ lúc nãy còn tự tin đòi giúp bà Viên xách gạo, Diệp Cẩm Lê thấy ngượng. Bà cụ hơn 60 tuổi mà gánh , xách bằng một tay, còn cô dùng cả hai tay mà vẫn thấy chật vật.

Thấy Diệp Cẩm Lê vất vả, bà Viên giúp cô khênh bao gạo đặt lên yên xe đạp. “Cháu cảm ơn bà ạ.” Diệp Cẩm Lê dùng dây thừng chuẩn sẵn buộc bao gạo thật c.h.ặ.t yên xe. Cô còn đẩy thử mấy cái để chắc chắn nó xê dịch mới yên tâm. Đường xá gập ghềnh, nếu chẳng may bao gạo rơi xuống đất mà rách túi thì cô chỉ nước ròng.

Chillllllll girl !

Bà Viên : “Bà mới là cảm ơn các cháu.” Dù nhà bà bán gạo chui nhưng thực tế tận thôn mua gạo cũng nhiều. Đa chỉ mua lẻ vài cân, còn chợ đen thì bà dám, cũng nhà mạo hiểm, lỡ bắt là tù như chơi. Hôm nay ba họ mua hơn một trăm cân gạo, tiền đủ để bà trả bớt nợ cho hàng xóm láng giềng và cải thiện bữa ăn cho cả nhà.

Rời nhà bà Viên, ba đạp xe về đại viện. Vì chở nặng và đường lớn nên lúc về mất nhiều thời gian hơn lúc gần hai mươi phút. Lúc , cái bất tiện của việc ở tầng bốn mới lộ rõ. Diệp Cẩm Lê leo lên leo xuống ba chuyến mới chuyển hết đồ lên nhà. Đặc biệt là lúc vác bao gạo, cô cảm giác nghiến răng nghiến lợi, hai cánh tay mỏi nhừ nhấc lên nổi. Nếu Trịnh Hồng Hà giúp một tay, chắc giờ cô vẫn đang "vật lộn" với bao gạo đó cầu thang.

Về đến nhà, Diệp Cẩm Lê vật ghế sofa, mệt thở . Người xuyên thì bàn tay vàng, thì sức mạnh vô song hoặc gian linh tuyền để cải thiện thể chất, cô chẳng cái gì cả. Ngay cả Trình Tri Diên sức lực cũng lớn hơn cô, thể chất cũng hơn, thật là bất công mà.

Diệp Cẩm Lê ôm gối, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát. Con đúng là nên rảnh rỗi, hễ rảnh là mãi thôi. Cô hẹn với Trình Tri Diên là ăn trưa xong sẽ cùng mua hoa.

Nghỉ ngơi mười phút, Diệp Cẩm Lê gượng dậy xử lý chỗ cá sông mua. Lần cô mua khá nhiều dầu hạt óc ch.ó vẫn dùng đến, giờ lấy chiên cá là hợp nhất. Ngoài món cá chiên giòn, cô còn định thêm ít bánh quai chèo (bánh thừng) để ăn vặt.

Cô cho bột mì, đường trắng, muối, men nở, trứng gà và vừng đen chậu, thêm nước ấm khuấy đều thành khối bột, đó cho thêm chút dầu đậu nành nhào cho đến khi bột mịn màng phủ một tấm vải trắng lên chờ bột nở.

 

 

Loading...