Diệp Cẩm Lê đang định tiến gần xem kỹ hơn thì bà Viên từ lầu xuống. Bà gánh vai hai bao gạo trắng, tay còn xách thêm một bao nữa. Diệp Cẩm Lê sợ bà ngã nên vội vàng chạy đỡ: “Bà Viên để cháu giúp bà một tay.”
Bà Viên xua tay: “Không cần , chút cân nặng bà vẫn lo .” Những nông từ trẻ như bà Viên, dù tuổi nhưng sức lực vẫn dẻo dai hơn thanh niên nhiều.
Ba bọn họ mỗi lấy 50 cân gạo. Mua nhiều quá gây chú ý khó chở về, 50 cân là đủ để buộc xe đạp.
“Để bà cân cho các cháu xem nhé.” Bà lấy một chiếc cân đòn gỗ.
Diệp Cẩm Lê : “Dạ thôi cần bà, chị Hồng Hà mua ở đây nhiều , tụi cháu tin bà mà.”
Bà Viên nguyên tắc: “Không , dù tin đến mấy thì bà cũng cân mặt các cháu cho minh bạch.”
Mỗi bao gạo đều nặng hơn 50 cân một chút, tầm gần 51 cân. Diệp Cẩm Lê trực tiếp rút tiền trả. Bà Viên nhận tiền, vẻ mặt chút đắn đo, nhưng vài giây bà vẫn lên tiếng: “Bà thể đổi với các cháu ít phiếu ?”
Đổi phiếu chắc chắn là phiếu gạo, vì nhà bà thiếu lương thực. Trình Tri Diên và Trịnh Hồng Hà đều mang theo phiếu định mức.
Diệp Cẩm Lê hỏi: “Bà đổi phiếu gì ạ?” Trong túi cô vẫn còn một ít.
Bà Viên đáp: “Phiếu công nghiệp cháu?” Bà mua sữa mạch nha và kẹo sữa cho đứa cháu trai lớn tẩm bổ. Bà sữa mạch nha bổ dưỡng, nhưng đó là hàng đặc cung, phiếu đường cũng mua , dùng phiếu công nghiệp hoặc phiếu thực phẩm phụ.
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê lấy hết phiếu công nghiệp trong túi , tổng cộng sáu tờ. Phiếu công nghiệp phát theo tỷ lệ lương, cứ 20 đồng tiền lương thì một tờ. Cố Vân Trạch mỗi tháng ít nhất cũng sáu tờ, kể ông bà ở Kinh Thị thỉnh thoảng còn gửi thêm phiếu định mức về, nên Diệp Cẩm Lê chẳng bao giờ thiếu phiếu.
Bà Viên đưa cho Diệp Cẩm Lê mười đồng: “Chỗ đủ cháu?”
Ở cửa hàng lương thực quốc doanh, gạo trắng giá một hào tám một cân nhưng phiếu gạo. Mua bán ngoài luồng cần phiếu thì giá tăng gấp đôi, ba hào rưỡi một cân. 50 cân gạo của Diệp Cẩm Lê hết mười bảy đồng năm hào.
Diệp Cẩm Lê chỉ lấy năm đồng: “Năm đồng là đủ bà ạ.” Ở chợ đen, phiếu công nghiệp thường giá từ một đồng rưỡi đến hai đồng một tờ.
Bà Viên cứ nhất quyết đòi đưa thêm tiền cho Diệp Cẩm Lê: “Sao bà thể để cháu chịu thiệt .” Bà tuy chính xác một tờ phiếu công nghiệp đổi bao nhiêu tiền, nhưng chắc chắn chỉ mấy hào, bà đang lợi.
Diệp Cẩm Lê mỉm : “Bà cứ cầm lấy ạ, cháu phiếu gạo mà vẫn mua gạo ngon của bà là cháu hời .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-302-ban-khac-go-thoi-tong-va-tam-long-cua-diep-cam-le.html.]
Bà Viên xúc động: “Chuyện ...”
Cô mỉm chân thành chúc phúc: “Ngày mai của gia đình bà chắc chắn sẽ hơn thôi ạ.”
Mắt bà Viên đỏ hoe. Bà đoán cô gái chắc hẳn chuyện nhà bà nên mới bán phiếu rẻ như cho như . “Cảm ơn cháu nhiều lắm.”
Trịnh Hồng Hà cũng ân cần hỏi thăm tình hình gia đình bà. Khi con trai cả của bà thể và cháu trai xuất viện, đều mừng cho bà.
Diệp Cẩm Lê tiến gần cửa sổ, quan sát kỹ những tờ giấy dán đó, đưa tay sờ nhẹ. Mắt cô sáng lên: “Bà Viên ơi, cuốn sách nhà còn bà?” Cô thể khẳng định những trang giấy chính là Tống khắc bản.
Tống khắc bản mà đem dán cửa sổ thì đúng là phí phạm của trời. Trên cửa sổ dán hai tờ, Diệp Cẩm Lê thầm cầu nguyện cuốn sách xé hết để dán cửa sổ đem củi đốt.
Bà Viên tiến kỹ: “Cái là ông nhà bà dán, bà cũng rõ lắm.”
Diệp Cẩm Lê thoáng thất vọng, cô tự nhủ gì chuyện nhặt bảo vật dễ dàng thế.
Bà Viên chợt nhớ điều gì đó: “Hình như chân bàn lót một cuốn sách, để bà lấy cho cháu xem.”
Lúc Diệp Cẩm Lê mới để ý thấy một chân bàn gãy một mẩu nên kê bằng một cuốn sách. vì trong phòng tối nên cô rõ là sách gì. Bà Viên cúi xuống rút cuốn sách , phủi bụi bìa đưa cho Diệp Cẩm Lê: “Cháu xem .”
Nhìn thấy mấy chữ “Đông Hán Kỷ” bìa sách, mắt Diệp Cẩm Lê sáng rực lên.
“Bà Viên ơi, bà bán cuốn sách cho cháu ? Cháu thích kiểu chữ , dán lên tường trông hơn giấy báo nhiều.”
Bà Viên : “Hóa cháu chằm chằm cái cửa sổ nãy giờ là vì thế . Sở thích của thanh niên các cháu lạ thật đấy. Bà thì thích dùng giấy báo hơn, tờ báo nó to dán nhanh mà sạch sẽ, cuốn sách giấy cứ vàng khè, chẳng bằng giấy báo .”
“Cháu thích thì cứ cầm về , dù sách để ở nhà cũng chỉ để kê chân bàn thôi.” Một cuốn sách cũ thôi mà, cái bàn mới chắc bà cũng đem nó nhóm bếp.