Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 300: Lên đường đi họp chợ

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:30:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Vệ Đông thấy đồ ăn ngon là mắt sáng rực lên: “Có ăn bánh bao thịt ?”

Trịnh Hồng Hà con trai: “Nếu con chăm sóc em gái thật thì sẽ mua cho.”

Lâm Vệ Đông vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Chuyện nhỏ ạ, con chắc chắn sẽ chăm em thật .”

Diệp Cẩm Lê tiến gần, nửa quỳ xuống vỗ vai Lâm Vệ Đông: “Vệ Đông giỏi quá, giúp trông em , đúng là phong thái của lớn nha.”

Lâm Vệ Đông ngượng ngùng đỏ cả tai. Được "chị " khen, nhóc khỏi ưỡn n.g.ự.c, trông giống hệt một chú gà trống nhỏ đang hăng m.á.u chiến đấu.

Chillllllll girl !

Trịnh Hồng Hà bóc mẽ: “Giỏi giang gì , nó là vì miếng ăn đấy.”

Lâm Vệ Đông bĩu môi: “Mẹ !” Sao cứ thích vạch trần thế, mất hết hình tượng mặt chị .

Diệp Cẩm Lê , xoa đầu nhóc: “Chị tấm lòng chăm sóc em của Đông Đông là thật lòng mà, đúng ?”

Lâm Vệ Đông gật đầu cái rụp. Cậu là nam t.ử hán đại trượng phu, chắc chắn sẽ bảo vệ và chăm sóc em gái chu đáo.

Sau khi đóng cửa nhà, Trịnh Hồng Hà với Diệp Cẩm Lê: “Em mà cứ khen nữa là đuôi nó vểnh tận lên trời cho xem.”

Diệp Cẩm Lê đáp: “Làm gì đến mức đó, Đông Đông vẫn ngoan mà.” Trẻ con mà, chỉ cần là ác ý phá hoại, chút nghịch ngợm cũng là chuyện bình thường, ai chẳng một thời như thế.

Trịnh Hồng Hà thở dài: “Lúc nó bướng thì cũng tức nổ đom đóm mắt đấy.” Vừa xong thì Trình Tri Diên cũng mở cửa bước .

Diệp Cẩm Lê mỉm rạng rỡ: “Em đang định sang gõ cửa nhà chị đây, chị ăn sáng ?”

Trình Tri Diên tay cầm túi vải bạt, vai khoác một chiếc giỏ, cô khóa cửa đáp: “Chị ăn , còn ?”

Trịnh Hồng Hà đáp: “Chúng cũng ăn cả .”

Ba xuống lầu trò chuyện vài câu chuyện phiếm hằng ngày, đó mỗi dắt một chiếc xe đạp khỏi đại viện quân khu. Vì Diệp Cẩm Lê và Trình Tri Diên đường nên Trịnh Hồng Hà đạp xe dẫn đầu.

Đi một đoạn, Trịnh Hồng Hà hỏi: “Chị một con đường tắt, ? Tiết kiệm bảy tám phút đấy.”

Diệp Cẩm Lê hào hứng: “Đi chứ chị, đường nào nhanh thì .”

Trình Tri Diên cũng đồng ý: “Em cũng .”

, Diệp Cẩm Lê lập tức hối hận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-300-len-duong-di-hop-cho.html.]

Đoạn đầu thì còn tạm , dù là đường đất đỏ nhưng khá bằng phẳng. đoạn thì đúng là cực hình, đường dốc gồ ghề, còn đầy ổ gà. Diệp Cẩm Lê cảm giác m.ô.n.g xóc đến tê dại, đúng là một trải nghiệm "thốn" tả nổi. May mà xe đạp thời chất lượng , chứ lo bánh xe xóc văng ngoài .

“Chị dâu, đây chị thường xuyên con đường ạ?” Diệp Cẩm Lê đạp thở dốc hỏi.

Trịnh Hồng Hà mím môi: “Trước đây chị bộ thôi, thực xe đạp chị cũng mới tập hai tháng.”

Im lặng vài giây, chị tiếp: “Lúc về chúng đường lớn nhé.”

Cả ba cùng bật ha hả.

Đạp xe nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng họ cũng đến nơi. Họ gửi xe ở nhà một quen của Trịnh Hồng Hà.

Tầm sáu bảy giờ sáng là lúc chợ phiên nhộn nhịp nhất, hầu như sạp hàng nào cũng đông nghịt . Trình Tri Diên đầu thấy cảnh tượng nên ngẩn một chút.

Diệp Cẩm Lê lay lay tay cô: “Đừng ngẩn ngơ nữa chị ơi, mua nhanh là vét sạch đấy.” Cô hạ thấp giọng dặn dò: “Nhớ giữ túi và tiền cho kỹ, cẩn thận kẻ gian. Lần em với chị Hồng Hà cũng gặp rạch túi lấy sạch tiền đấy.”

Trình Tri Diên gật đầu: “Chị .”

Trịnh Hồng Hà nhanh chân lủi đó các sạp hàng. Trình Tri Diên mua gì nên theo Diệp Cẩm Lê.

Diệp Cẩm Lê gặp ông cụ bán cá , cô mua bốn cân cá sông còn tươi rói. Một cân để xào, ba cân còn cô định chiên giòn món cá khô tẩm gia vị, khi nào ăn chỉ việc lấy . Thấy cá khô phơi sẵn, cô huých tay Trình Tri Diên: “Chị mua ít cá khô ?”

Trình Tri Diên nhớ món cá khô ngon tuyệt ở nhà Diệp Cẩm Lê , liền gật đầu ngay: “Có chứ, chị mua.”

Diệp Cẩm Lê bảo: “Vậy lấy hết chỗ , mỗi một nửa. Nếu chị thấy nhiều quá thì lấy ít hơn cũng .”

Trình Tri Diên đáp: “Chị lấy bao nhiêu cũng , cá khô để lâu cũng hỏng.”

Diệp Cẩm Lê mỉm : “Ông ơi, ông cân hết chỗ cho cháu nhé.” Lần cô quyết định mua nhiều một chút, dù chợ phiên cũng chẳng dễ dàng gì.

Ông cụ vẫn lãng tai như , Diệp Cẩm Lê gọi mấy ông mới rõ. Ông dùng giấy báo gói cá , buộc dây thừng chắc chắn thành hai phần cho cô và Trình Tri Diên. Sau đó, hai tiếp tục dạo sang sạp hàng khác.

“Hai em mua xong ?” Trịnh Hồng Hà xách giỏ tới.

Diệp Cẩm Lê và Trình Tri Diên mỗi đang cầm một xiên kẹo hồ lô, công nhận kẹo hồ lô ở chợ ngon hơn ở cửa hàng cung ứng nhiều.

Diệp Cẩm Lê đáp: “Dạ, cũng hòm hòm chị. Chị dâu một xiên ? Chua chua ngọt ngọt ngon lắm ạ.”

Trịnh Hồng Hà xua tay: “Thôi, chị ăn .” Kẹo chẳng cho trẻ con , chị của hai đứa nhỏ , ăn cái giữa chợ thấy ngại c.h.ế.t . Thực chị bao giờ ăn kẹo hồ lô, hồi nhỏ thì điều kiện, lớn lên thì ngại tranh ăn với trẻ con.

Loading...