Dù cô là một trong những phụ trách hoạt động quyên góp , đến lúc đó quyên bao nhiêu chẳng do cô định đoạt ? Cứ tùy tiện ghi một con đẽ là chuyện sẽ qua thôi.
Diệp Cẩm Lê mang theo ý trào phúng mặt: “Cô sẽ định tay bắt giặc, tùy tiện ghi cho một con đấy chứ?”
Đồng t.ử Phương Tuyết Lê chấn động, ngay đó lập tức phản bác: “Cô bậy bạ gì đó !”
“ lạnh lùng vô cảm như cô, rõ ràng cuộc sống của như , bớt chút tiền để chi viện cho đồng bào đang chịu khổ chịu nạn của chúng .” Còn quân tẩu , quyên là mấy thứ đồ cũ nát.
“ tuy rằng vật tư gì, nhưng nguyện ý lấy mười đồng tiền để chi viện cho tỉnh nạn.”
Diệp Cẩm Lê kéo dài âm cuối: “Hai mươi đồng , thì quả thật cũng coi là nhiều đấy.”
“Nói sai , là quyên năm mươi đồng!”
Đến lúc đó quyên bao nhiêu chẳng do cô định đoạt , cô tùy tiện bớt xén một ít tiền là thể ghi danh nghĩa của .
Diệp Cẩm Lê nhạt: “Ồ, thì cô thật giỏi, thật ngờ cô là một đồng chí giàu lòng đồng cảm và tình yêu đến , xem còn học hỏi cô nhiều mới .”
Phương Tuyết Lê ngẩng cằm lên, hừ, lúc Diệp Cẩm Lê còn chịu thua cô .
“Đồng chí Lý, còn cô thì , ngoài quyên quần áo cô còn quyên góp thứ gì nữa ?”
“Đồng chí Phương còn nguyện ý lấy năm mươi đồng để chi viện cho tỉnh nạn, cô chắc chắn sẽ quyên ít hơn cô nhỉ.”
“Phi phi phi, là sai .”
“Quyên ít một chút cũng , vẫn tùy theo tình hình kinh tế mà quyết định. Không chỉ cần tự , mà còn lượng sức mà . Chứ thể tiền mà cứ cố gắng quyên, nếu tiền quyên tự nghèo rớt mùng tơi, ha ha. Đồng chí Lý, cô thấy đúng ?”
cái gì mà đúng!
Nói ai tiền , cô là thiếu tiền , chẳng chỉ là quyên tiền thôi , cứ như thể ai quyên nổi .
Tương lai cô chính là phu nhân nhà giàu, đừng vài chục đồng, thậm chí vài trăm triệu cô cũng lấy .
Còn cô nghèo, Diệp Cẩm Lê mới là kẻ nghèo nhất, nếu thì cũng sẽ nghèo đến mức đem quần áo từ hồi nhỏ quyên góp vật tư.
Thật đúng là khó cô , tuy rằng chồng Diệp Cẩm Lê đối xử với cô , cũng chẳng cho cô tiền tiêu, nhưng cô mỗi ngày vẫn tỏ vẻ lạc quan, thật trong lòng chắc chắn khó chịu c.h.ế.t .
Cô liền ai thật sự thích Diệp Cẩm Lê, lười kiều khí, còn đề phòng đừng để cô cắm sừng, mấy đàn ông chịu nổi chứ.
Lý Thanh Thanh ngẩng cằm lên, vẻ mặt đắc ý: “ quyên tám mươi đồng.”
Diệp Cẩm Lê khẽ cong môi, vỗ tay lạch bạch: “Mọi rõ , một năm mươi, một tám mươi.”
“Những con thật đáng khích lệ, tinh thần cống hiến vô tư thật sự đáng để chúng học tập.”
Trong nháy mắt, tiếng vỗ tay tiết tấu vang lên khắp văn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-289.html.]
“Các cô yên tâm, nhất định sẽ đích giám sát các cô bỏ tiền hòm quyên góp, khắc sâu hành động hào phóng của các cô tâm trí .”
Nụ mặt Phương Tuyết Lê lập tức đơ cứng.
“Cô cái gì?”
Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt: “ sẽ khắc ghi việc thiện của các cô tâm trí mà.”
“Đến lúc đó cô cứ cùng đồng chí Lý xung phong , cán sự khoa Tuyên truyền đầu quyên tiền chắc chắn sẽ kích thích những khác trong xưởng cùng hành động.”
“Không cần quá cảm ơn nhé, cũng chỉ là lương thiện thất vọng buồn lòng thôi, sẽ khắc ghi việc thiện của các cô trong lòng.”
Nụ mặt Phương Tuyết Lê biến mất.
Cái quỷ gì mà “ lương thiện thất vọng buồn lòng” chứ!
Năm mươi đồng tiền, cô lấy năm mươi đồng tiền mà quyên góp chứ.
Đừng năm mươi, năm hào cô cũng suy tính , rốt cuộc năm hào cũng đủ ăn một bữa thịt .
Vốn dĩ ngay từ đầu tính toán đấy, cô tùy tiện ghi một b.út là , nhưng bây giờ Diệp Cẩm Lê chẳng là đang ép cô quyên tiền ?
Chillllllll girl !
Cái mà đê tiện thế, thì quyên đồ cũ nát ép cô quyên nhiều tiền như .
Tống Xuân Tú thể kìm nụ nơi khóe miệng, cô phụ họa một tiếng: “ cũng sẽ nhớ rõ.”
Lúc Trưởng khoa Trình ngang qua cửa văn phòng, liếc mắt trong: “Đây là đang gì , còn mau về vị trí việc của , giờ việc mà chuyện phiếm như thế là !”
Diệp Cẩm Lê về phía Trưởng khoa Trình ở cửa, tủm tỉm : “Trưởng khoa, chúng mới thảo luận về hoạt động quyên góp .”
“Đồng chí Lý Thanh Thanh và đồng chí Phương Tuyết Lê các cô là cán sự tổ chức hoạt động , nên gánh vác nhiệm vụ xung phong, là mỗi quyên năm mươi đồng.”
Trưởng khoa Trình khẽ nhướng mày: “Ồ? Không ngờ hai đồng chí tinh thần cống hiến đến .”
Diệp Cẩm Lê khẳng định gật đầu: “ , cho nên chúng mới tinh thần của các cô cho cảm động, còn vỗ tay cho các cô nữa.”
Những khác trong văn phòng cũng hùa theo vài câu.
Trưởng khoa Trình gật đầu: “Đây quả thật là một việc đáng khen ngợi.”
Ông hắng giọng: “Phẩm đức cao thượng của đồng chí Lý và đồng chí Phương đáng để chúng học tập, hãy để chúng một nữa vỗ tay cho các cô .”
Diệp Cẩm Lê là đầu tiên hưởng ứng, đồng thời cũng là vỗ tay vang nhất.