Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 278: Cơm Tối Ấm Áp

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:30:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Rõ ạ.”

Trưởng khoa Trình: “Vậy chuyện tạm thời đến đây, nếu còn chuyện gì thể đến văn phòng tìm .”

Từ văn phòng Trưởng khoa Trình , Diệp Cẩm Lê nhẹ nhàng đóng cửa .

Tống Xuân Tú cong môi: “Lần nhờ phúc của cô, tuần cần báo cáo học tập .” Viết đều là một kịch bản, ngay cả cách diễn đạt cũng lặp lặp , cô sớm chán ngấy, quan trọng là mỗi tuần còn bốc thăm phát biểu cảm nghĩ.

Diệp Cẩm Lê: “Bên xưởng in ấn chắc liên hệ , nếu sẽ kịp thời gian.”

“Cũng giá cả tính thế nào.”

Tống Xuân Tú: “Cái sẽ lo liệu, phòng tuyên truyền đây hợp tác nhiều với xưởng in ấn Thành Tây, 400 bản cũng tính là ít, chắc thể thương lượng một mức giá phù hợp, nhiệm vụ chính của cô bây giờ là nhanh ch.óng vẽ xong cuốn sổ tay an .”

Trở văn phòng, hai thảo luận vài câu, giữa chừng Dương Tĩnh cũng cùng tham gia.

Thời gian tan tầm đến, Diệp Cẩm Lê nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc khỏi văn phòng.

Về đến nhà căn phòng trống vắng, Diệp Cẩm Lê khó tránh khỏi chút tâm trạng trùng xuống.

Ngày thường Cố Vân Trạch ở nhà thì còn cảm thấy quan trọng đến mức nào, nhưng ở đây cảm thấy thật cô đơn.

Diệp Cẩm Lê tùy ý ném túi xách lên sô pha, lười biếng dài .

Buổi tối ăn chút gì đây.

Đang nghĩ ngợi, cửa liền truyền đến giọng Trình Tri Diên: “Cẩm Lê, Cẩm Lê, cô ở nhà ?”

Diệp Cẩm Lê dậy đáp lời: “Tới đây.”

Khóe môi Trình Tri Diên nhếch lên: “ thể cùng cô ăn cơm tối ?” Nói vẫy vẫy túi đồ ăn tay, một túi nhỏ gạo, một miếng đậu phụ khô và nửa cân thịt.

Diệp Cẩm Lê cong môi : “Đương nhiên thể .” Cô đang lo ai ăn cơm cùng, bây giờ liền bạn ăn cơm .

Trình Tri Diên ngượng ngùng mím môi: “ giỏi nấu cơm lắm.”

Diệp Cẩm Lê tươi rạng rỡ: “ sẽ mà, cô ở bên cạnh giúp phụ bếp là .”

Trình Tri Diên giày phòng.

Diệp Cẩm Lê: “Cô ăn cá khô ?” Cá khô trong nhà vẫn là Diệp Cẩm Lê mua lúc chợ, tổng cộng mua mười con, mỗi con cá nhỏ hơn nửa bàn tay một chút, hương vị ngon hơn trong tưởng tượng của Diệp Cẩm Lê.

Cô và Cố Vân Trạch một bữa ăn bốn con, ăn hai bữa cũng chỉ còn hai con cá.

Trước đây cô chỉ cảm thấy cá khô nhỏ ăn ngon, bây giờ thấy loại cá cỡ hương vị cũng tệ.

Cá ngâm xong, xé từng miếng thịt cá , bỏ da và xương, ai thích ăn da cá thể xé luôn cả phần thịt cá hố cùng , xào với ớt cay tỏi thật sự đưa cơm.

Diệp Cẩm Lê từ tủ bát lấy : “Chính là cái .”

Trình Tri Diên gật đầu: “ ăn.”

Diệp Cẩm Lê: “Vậy chúng buổi tối ăn cá khô, đậu phụ kho xào thịt, với dưa chuột trộn salad thế nào?”

Trình Tri Diên cong môi: “Đều là món thích ăn.” Đột nhiên cảm thấy Thẩm Hoài Xuyên nhiệm vụ cũng khá , cô còn thể tìm cơ hội ăn đồ ăn Diệp Cẩm Lê .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-278-com-toi-am-ap.html.]

“Vậy bây giờ cần gì đây?”

Diệp Cẩm Lê : “Vậy cô rửa dưa chuột và ngâm cá .” Cô cầm một cái chén . “Dùng cái ngâm, dưa chuột ở bên , ba quả dưa chuột nhé.”

Trình Tri Diên: “Được.”

Trình Tri Diên cái nồi trong tay Diệp Cẩm Lê, kinh ngạc : “Thì cô cũng dùng nồi cơm điện nấu cơm, nhà dùng cũng là cái .”

Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Dùng cái tiện hơn.”

nồi gang nấu cơm thơm hơn.”

Trình Tri Diên như tìm tri kỷ, càng kích động: “ cũng cảm thấy như .”

bây giờ nước ngoài còn máy thể tự giặt quần áo.”

Diệp Cẩm Lê: “Máy giặt ?”

Mắt Trình Tri Diên sáng rực lên: “ , chính là cái đó, nếu thể mua một cái về nhà thì , như tắm rửa xong trực tiếp ném quần áo đó, chẳng cần quản gì cả.” Đáng tiếc giá cả đắt đỏ mà còn khó mua.

Diệp Cẩm Lê nghĩ chứ, cô càng một cái tủ lạnh, nghĩ ăn chút gì thì cần ngay.

Giống như hôm qua ăn sủi cảo, một căn bản dám nhiều, dù trời nóng như để qua đêm là hỏng , nếu tủ lạnh thì khác, nhiều trực tiếp cho tủ lạnh, chờ ăn lúc nào thì lấy .

Nửa giờ , Diệp Cẩm Lê xào xong đồ ăn.

“Để xới cơm .” Trình Tri Diên khi đồ ăn bưng .

“Nồi cũng để rửa luôn.”

Vừa chẳng giúp gì, chỉ thể cố gắng ở những việc nhỏ .

Diệp Cẩm Lê : “Không cần như .”

Trình Tri Diên cố chấp lắc đầu: “Cô xào rau , những việc nên là .”

“Cô cần nữa, sẽ .”

Chillllllll girl !

Diệp Cẩm Lê: “Vậy ăn cơm xong rửa , đồ ăn nguội ngon .”

Trình Tri Diên: “Cũng đúng.”

Trên bàn cơm, Trình Tri Diên ăn một miếng thịt cá, nheo mắt hưởng thụ, thơm quá.

“Cẩm Lê, cảm thấy cô cái gì cũng ?” Trên đời hảo như chứ, xinh , tính cách , trang điểm, quần áo, quan trọng là cơm còn đặc biệt ngon.

Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt với cô : “Cho nên chỉ là cô cảm thấy thôi mà.”

Trình Tri Diên: “Đâu , cô chính là cái gì cũng .” Cố tham mưu trưởng sống cũng thật hạnh phúc.

chớp chớp mắt: “Cô bây giờ bái sư học nghệ từ cô muộn ?” Cô và Thẩm Hoài Xuyên phần lớn thời gian đều ăn ở căn tin, ít thời gian nấu cơm cũng đều là , tuy rằng thể là ngon đến mức nào, nhưng so với cô thì mạnh hơn nhiều.

 

 

Loading...