Tên tuổi thơ ?
mà hình như cũng thể như , hiện tại nhiều cũng hiểu về Tứ đại kỳ thư.
Thật Diệp Cẩm Lê khi Bình thư 《Tây Du Ký》 còn cảm thấy kỳ lạ, theo lý mà , loại Bình thư liên quan đến yếu tố tôn giáo như thế đáng lẽ nên mới đúng, lẽ là thế giới song song chút khác biệt chăng.
Cố Vân Trạch: “《Tam Quốc Diễn Nghĩa》 xem qua , mấy quyển khác thì tiếp xúc, hứng thú lắm, nhưng hồi nhỏ thầy kể chuyện giảng qua mấy tình tiết, như là Đại náo thiên cung, Ba đ.á.n.h Bạch Cốt Tinh.” Mấy cái đều là bạn bè kéo .
Sách Cố Vân Trạch xem qua cơ bản đều là một loại sách giáo d.ụ.c chính trị và kỹ thuật quân sự mà cô chỉ cần tên là đầu , còn một phần nhỏ văn học cách mạng và truyện ký nhân vật hùng, ngoài là thể thiếu các tuyển tập và trích lời của vĩ nhân.
Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Vậy thì thiệt thòi lớn .” Trong Tứ đại kỳ thư, cô thích nhất là 《Tây Du Ký》 và 《Hồng Lâu Mộng》.
Cố Vân Trạch: “Cũng lỗ, còn thể cùng em Bình thư.”
Diệp Cẩm Lê ôm gối trong lòng: “Em cũng sẽ kịch thấu .”
Cố Vân Trạch nghi hoặc : “Kịch thấu ý gì?”
Diệp Cẩm Lê giải thích: “Chính là tiết lộ cốt truyện .”
Cố Vân Trạch u oán liếc cô: “Em cũng đến mức lười biếng đến mức tự , chê phiền em sách nên chuyện với chứ?”
Diệp Cẩm Lê: “……” Cô thật sự là nỗi khổ mà nên lời.
“Anh thấy từ ‘kịch thấu’ dùng hơn , đơn giản sáng tỏ.”
Cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Diệp Cẩm Lê về phía cửa, Cố Vân Trạch còn mặc quần áo nên tự nhiên tiện mở cửa.
Cô nhanh ch.óng dậy khỏi sô pha, trừng mắt Cố Vân Trạch một cái: “Anh còn mau mặc quần áo .”
“Tới đây.” Diệp Cẩm Lê đáp lời.
Cô đang nghĩ ai đến, mở cửa liền thấy một chiến sĩ cô quen .
Chào hỏi xong, Diệp Cẩm Lê liền gọi một tiếng Cố Vân Trạch đang mặc quần áo trong phòng ngủ. Giờ đến tìm chắc chắn là chuyện quan trọng.
Tiểu chiến sĩ rời , Diệp Cẩm Lê quan tâm hỏi: “Có chuyện gì quan trọng ?”
Cố Vân Trạch xoa xoa đầu Diệp Cẩm Lê: “Họp, lát nữa nếu về muộn thì em cứ ngủ .” Nói nhanh ch.óng về phòng ngủ thường phục.
“Anh đây.”
Chillllllll girl !
“Đèn pin mang theo ?”
Cố Vân Trạch lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-272-anh-la-nhan-dan-anh-hung.html.]
Diệp Cẩm Lê đưa đèn pin cho : “Em ngay là mang mà.”
Diệp Cẩm Lê ở cửa vẫy tay chào , cùng rời còn Thẩm Hoài Xuyên ở nhà bên cạnh.
Cố Vân Trạch tuy ngày thường cũng họp, nhưng loại thông báo đột xuất gọi họp như thế Diệp Cẩm Lê vẫn là đầu tiên gặp .
Diệp Cẩm Lê tức khắc chút thất thần, ngay cả Bình thư cũng lọt tai .
Trời tối hẳn, Diệp Cẩm Lê đơn giản tắt đài radio, cầm ấm nước nóng phòng tắm tắm rửa.
Nhìn thấy thùng quần áo bẩn, cô tiện tay giặt sạch phơi lên ban công, tiếp đó Diệp Cẩm Lê phòng ngủ phụ xong tấm đệm mà khác đặt.
Cứ như một hồi, thời gian đến 9 giờ tối, Diệp Cẩm Lê ở ban công xuống hai mắt, vốn định xem về , nhưng tối đen như mực chẳng thấy gì, xung quanh càng im ắng, chỉ thể thấy tiếng gió thổi lá cây.
Diệp Cẩm Lê ngáp một cái, cô buồn ngủ, đơn giản cũng đợi nữa.
Để cửa cho Cố Vân Trạch, Diệp Cẩm Lê liền phòng ngủ.
Nhớ tới hôm nay mặt còn thoa kem, cô cầm lấy mỹ phẩm dưỡng da mang từ Kinh Thị về thoa lên mặt, đó vỗ vỗ.
Nhìn trong gương, Diệp Cẩm Lê tự say mê, đúng là Cố Vân Trạch hời , một đại mỹ nữ non tơ như mà cũng cưới .
Cũng Cố Vân Trạch lúc khi nào mới kết thúc.
Diệp Cẩm Lê dậy, từ trong tủ chọn một bộ quần áo ngày mai mặc đặt ở mép giường với tay tới ghế, áo ngủ của Cố Vân Trạch thì cô đặt ở góc giường, để về là thể thấy, ngay đó bật quạt lên.
Làm xong tất cả công tác chuẩn , Diệp Cẩm Lê lúc mới tắt đèn chuẩn lên giường ngủ.
giường Diệp Cẩm Lê chút ngủ , tuy rằng ngày thường cô phiền Cố Vân Trạch ôm cô ngủ, nhưng ở cô cảm thấy quen.
Diệp Cẩm Lê nhắm mắt , đầu tiên là thẳng, đổi thành nghiêng, nhưng thế nào cũng thoải mái, chỗ mỏi, thì chỗ ngứa, vì thế cô dứt khoát kéo một cái gối ôm ngủ, lúc đầu vẫn chút ngủ , nhưng mắt nhắm lâu cũng dần dần chút buồn ngủ.
Trong nửa mơ nửa tỉnh, Diệp Cẩm Lê đột nhiên thấy tiếng cửa đẩy , Diệp Cẩm Lê đột nhiên mở mắt. “Anh về .” Giọng cô khàn, mang theo vẻ uể oải nhàn nhạt.
Ánh đèn phòng tuy mờ, nhưng vẫn thể rõ hình dáng đối phương.
Cố Vân Trạch đến cúi lưng sờ sờ mặt Diệp Cẩm Lê, giọng ôn nhu: “Đánh thức em ?”
Diệp Cẩm Lê xoa xoa mắt, nghiêng về phía : “Không của .”
Cố Vân Trạch lặng lẽ cô: “Vậy là ngủ ngon .”
Diệp Cẩm Lê : “Có lẽ chút,”