Diệp Cẩm Lê suy nghĩ vài giây bảo: “Tớ thấy đừng nghĩ nhiều quá, cứ thuận theo tự nhiên thôi, dù sớm muộn gì cũng trải qua mà, đúng ?”
Trình Tri Diên gật đầu: “Ừ, cũng đúng.”
Đến ngã rẽ phía , hai tách . Sau khi chào tạm biệt, Diệp Cẩm Lê tiếp tục tới, đường cô còn gặp mấy chị dâu quen mặt và đều chào hỏi niềm nở.
Khi Diệp Cẩm Lê bước văn phòng, bên trong vẫn chỉ Dương Tĩnh, cô là đến sớm nhất. Diệp Cẩm Lê thầm cảm thán, đúng là chuyên nghiệp thật. Nếu vì bắt xe buýt, chắc chắn cô cũng sẽ đến sớm như .
“Cẩm Lê, hôm nay xinh quá.” Vừa thấy cô , ánh mắt Dương Tĩnh dán c.h.ặ.t lên cô.
Diệp Cẩm Lê mỉm , vén tóc, nháy mắt tinh nghịch với Dương Tĩnh, giọng điệu cao v.út: “Chẳng lẽ ngày thường tớ ?”
Dương Tĩnh vội vàng giải thích: “Dĩ nhiên là .”
Diệp Cẩm Lê khẽ , giọng vui vẻ: “Tớ đùa thôi, gì mà căng thẳng thế. Cậu chỉ là hôm nay tớ đặc biệt xinh đúng ?”
Dương Tĩnh gật đầu lia lịa: “Ừm.” Nếu là khác câu lẽ sẽ coi là tự luyến, nhưng Diệp Cẩm Lê thì mang cảm giác đó. Dương Tĩnh cảm thấy cô chỉ ở vẻ ngoài, mà cái thực sự ở sự tự tin toát từ bên trong và cử chỉ tao nhã, sự kết hợp tạo nên một sức hút vô cùng lớn.
“ , tớ cái cho .” Nói Diệp Cẩm Lê lấy từ trong túi một gói túi lọc tự .
Dương Tĩnh hỏi: “Đây là gì thế?”
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê đáp: “Trà chanh sơn tra trần bì, vị ngon, tác dụng giải nhiệt, chống ngấy. Cậu pha thử luôn ?” Cô cũng định pha bây giờ, đợi mười phút là uống .
Dương Tĩnh bảo: “Được chứ.”
Diệp Cẩm Lê tới cầm phích nước: “Cậu lấy nước nóng ?”
“Ừ, dù tớ cũng đến sớm mà.”
Diệp Cẩm Lê khen ngợi: “Cậu đúng là tuyệt vời nhất, đồng nghiệp như thật là hạnh phúc.”
Dương Tĩnh khẽ mím môi, từ khóe môi nhếch lên thể thấy tâm trạng cô đang .
“ nếu hôm nào lấy nước thì cứ để khác , ví dụ như tớ chẳng hạn.”
Dương Tĩnh theo: “Ừm.”
Diệp Cẩm Lê bỏ túi ly, khoảnh khắc nước nóng đổ , mùi hương bắt đầu lan tỏa khắp văn phòng. “Cậu ngửi thấy mùi thơm ?” Mùi trái cây thật ngọt ngào, khiến cảm thấy hạnh phúc. Nói cô đưa phích nước cho Dương Tĩnh.
Dương Tĩnh nhận lấy và đáp: “Ừ, thơm thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-251-tra-trai-cay-tu-lam.html.]
“Hôm nay văn phòng thơm thế nhỉ.” Tống Xuân Tú bước nhịn mà thốt lên. Khi bà thấy ly đang bốc khói nghi ngút bàn hai : “Đây là gì thế?”
Diệp Cẩm Lê nhấp một ngụm , đáp: “Trà trái cây ạ, từ táo khô, chanh lát, sơn tra, trần bì và đường phèn.” ở nhà cô thường dùng mật ong vì đường phèn. “Chị Tống, chị thử một gói ?”
Tống Xuân Tú đặt túi xách lên ghế: “Thế thì ngại quá.” Loại trái cây qua thấy đắt tiền hơn bình thường bà uống .
Diệp Cẩm Lê trực tiếp đưa một gói qua: “Có gì ạ, em còn cảm ơn chị thời gian qua chiếu cố em nữa mà.”
Tống Xuân Tú vốn thử, cô liền nhận lấy. “Cái mua ở thế? Trước đây chị thấy bao giờ.”
Diệp Cẩm Lê đáp: “Em tự đấy ạ.” Chanh lát là do bà nội Cố gửi từ quê lên, chỉ chanh mà bà còn gửi cả dâu tằm khô, hoa hồng khô, hoa nhài khô, táo đỏ, nho khô... Diệp Cẩm Lê dùng những thứ đó để hoa và trái cây, dưỡng sinh cho sức khỏe.
Tống Xuân Tú cô: “Cái đầu nhỏ của em mà thông minh thế , cái gì cũng nghĩ .” Hết đệm lót đến trái cây, bình thường đúng là nghĩ nổi.
Diệp Cẩm Lê mỉm : “Chắc là do em khiếu về chuyện ăn uống ạ.”
Tống Xuân Tú bỏ túi ly: “Vậy để chị nếm thử xem .”
“Nếm cái gì thế chị Tống?” Phương Tuyết Lê bước , Hạ Tím Yên ngay phía .
Tống Xuân Tú bảo: “Chị mùi của Tiểu Lê thơm quá nên em tặng chị một gói pha uống thử.”
Nghe thấy là Diệp Cẩm Lê tặng, nụ mặt Phương Tuyết Lê nhạt , cô tiếp nữa, chỉ liếc Diệp Cẩm Lê một cái. Chỉ giỏi mấy thứ đồ để lấy lòng nọ, cần thiết thế ?
Cô quên mất lúc mới cũng cố ý mua kẹo sữa ở Cung tiêu xã chia cho trong văn phòng, ngay cả Dương Tĩnh cũng phần, còn tặng cả lá cho lãnh đạo nữa.
Ngược , Hạ Tím Yên ở phía tò mò hỏi: “Đây là gì ?” Tuy cô là bạn của Phương Tuyết Lê nhưng cô và Diệp Cẩm Lê cũng chẳng thù oán gì.
Diệp Cẩm Lê lặp câu trả lời nãy.
Hạ Tím Yên hỏi: “Ngon ?”
Diệp Cẩm Lê bảo: “Cũng , nếu cô uống tớ thể tặng cô một gói.”
Hạ Tím Yên ngạc nhiên: “Thật ?” Cô ngờ Diệp Cẩm Lê sẵn lòng chia sẻ với . Cô gái dường như khác hẳn với những bạn đây cô từng quen.
Phương Tuyết Lê kinh ngạc đầu , kéo kéo vạt áo Hạ Tím Yên, khẩu hình miệng như : “Cậu gì thế?”