Diệp Cẩm Lê liếc một cái, đưa tay sờ lưng : “Lưng ướt đẫm thế mà còn bảo nóng.”
Thực Cố Vân Trạch cảm thấy nóng lắm, quen . Trước đây huấn luyện nắng gắt, nên cái nóng mức độ đối với chẳng thấm tháp gì. vợ xót xa, vẫn thấy vui.
Diệp Cẩm Lê xê dịch ghế: “Thế là cả hai chúng đều thổi gió .”
Cố Vân Trạch mỉm , âu yếm vén lọn tóc mai cho cô. Diệp Cẩm Lê chằm chằm một lúc thốt lên: “Anh muỗi đốt nhiều nốt quá .” Chỉ riêng cổ ba phát, xương quai xanh cũng mấy nốt to đùng.
Đầu ngón tay Diệp Cẩm Lê chọc chọc cổ , đôi mắt trong veo chớp chớp: “Có ngứa ?”
Ánh mắt Cố Vân Trạch tối sầm , yết hầu khẽ chuyển động: “Ngứa.” Thực cũng ngứa lắm, hồi huấn luyện dã ngoại bao nhiêu loại độc trùng c.ắ.n , mấy nốt muỗi chẳng bõ bèn gì.
Diệp Cẩm Lê bảo: “Để em gãi cho .” Cô lẩm bẩm: “May mà em còn tí móng tay, thì gãi chẳng bõ.”
“Em bảo cái áo cổ cao một chút mà , giờ đốt nát cổ đấy.”
“Anh thấy , em lúc nào cũng tầm xa trông rộng hơn .” So với việc muỗi đốt, cô thà mặc nóng một chút còn hơn. Lần là do may mắn mà cô chỉ đốt một nốt nhỏ ở mu bàn tay , giờ sắp lặn .
“Mấy con muỗi đúng là đáng ghét, hút m.á.u thì thôi , còn nổi nốt ngứa ngáy, đúng là độc ác.”
Cố Vân Trạch gì, chỉ dịu dàng cô, khóe môi tự chủ mà cong lên.
Diệp Cẩm Lê sờ cổ : “Chỗ thế , vệt đỏ dài thế ?” Sờ còn thấy gồ lên. “Cái chắc muỗi đốt .”
Diệp Cẩm Lê nhẹ nhàng ấn ấn, hỏi: “Có đau ?”
Cố Vân Trạch đáp: “Hơi đau, cũng ngứa nữa.”
Diệp Cẩm Lê nhíu mày: “Chắc là con sâu gì bò qua .”
Cố Vân Trạch bật , véo má cô: “Làm gì mà mặt mũi nghiêm trọng thế, sâu bò qua thôi mà, bệnh nan y .”
Diệp Cẩm Lê lo lắng: “Anh bảo con sâu đấy khi nào vẫn còn ?”
Cố Vân Trạch khẽ : “Em nghĩ gì thế, sâu là cảm nhận ngay chứ.”
Diệp Cẩm Lê bĩu môi: “Cái đó thì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-248-dua-voi-lua.html.]
Cố Vân Trạch nắm lấy ngón tay cô: “Em nghĩ nhiều quá . Lát nữa tắm rửa quần áo xong là chẳng còn con sâu nào hết.”
Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Cũng đúng.” Cô hỏi tiếp: “Còn ngứa ?” Rồi gãi cho thêm vài phút nữa.
Cố Vân Trạch giữ tay cô : “Hết ngứa .”
Diệp Cẩm Lê dừng một chút: “Em nhớ trong phòng còn hai lọ t.h.u.ố.c, tắm xong bôi một lượt chắc là thôi.” Cô chằm chằm vệt đỏ cổ : “Sao em cứ thấy vệt đỏ càng lúc càng to và đỏ hơn nhỉ.” Cô chạm tay , đúng là cảm giác nó gồ lên rõ hơn.
“Có để sẹo ? May mà ở cổ, chứ nếu ở mặt thì coi như hủy dung .”
Cố Vân Trạch nắm lấy tay cô trong lòng bàn tay , nhẹ nhàng xoa nắn các đầu ngón tay cô. Anh thích chạm tay cô, mềm mại nõn nà, cảm giác dễ chịu. Anh giải thích: “Bình thường thôi mà, hai ba tiếng nữa là nó lặn ngay.”
Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Thế thì . Hy vọng nó lặn nhanh nhanh, tưởng là em cào đấy.”
Chillllllll girl !
Cố Vân Trạch nhướng mày, véo mũi cô: “Đầu óc em lấy lắm ý nghĩ kỳ quái thế hả?”
Diệp Cẩm Lê lầm bầm: “Chẳng kỳ quái chút nào.” Cô đẩy đẩy cánh tay : “Nước trong bếp chắc sôi đấy, tắm .” Sau khi hóng gió cô thấy đỡ hơn nhiều, còn dính dấp nữa.
Đáy mắt Cố Vân Trạch thoáng qua một tia sáng tối tăm, nắm lấy tay cô, giọng trầm khàn đầy ẩn ý: “Cũng . tắm hai ấm nước nóng.”
Diệp Cẩm Lê ý kiến gì, Cố Vân Trạch tắm nhanh: “Không ạ, em chờ thêm mười phút nữa cũng , em radio một lát.”
Hai mươi phút , từ trong phòng tắm truyền giọng của Cố Vân Trạch: “A Lê, hình như quên lấy quần áo , em lấy giúp với.”
Diệp Cẩm Lê đáp: “Vâng.” Cô dậy tiện tay tắt quạt. Quần áo của Cố Vân Trạch dễ tìm, mở tủ là thấy ngay, cô lấy một chiếc áo may ô trắng và một chiếc quần đùi đen. Không lấy đồ lót , Diệp Cẩm Lê nghĩ ngợi một hồi lấy luôn cả đồ lót cho .
Diệp Cẩm Lê gõ cửa, cửa lập tức hé mở một khe nhỏ. Cô định đưa quần áo , ngờ cổ tay nắm c.h.ặ.t, Cố Vân Trạch kéo mạnh một cái khiến cô ngã nhào phòng tắm, đập thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c . Anh đang để trần nửa , mặt cô cứ thế dán c.h.ặ.t n.g.ự.c .
Diệp Cẩm Lê ngẩn : “Anh gì thế?”
Cố Vân Trạch cúi xuống cô, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, giọng khàn đặc, âm cuối kéo dài đầy quyến rũ: “Tắm chung .”
Phòng tắm bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường, Diệp Cẩm Lê cảm nhận trái tim đang đập loạn nhịp, vành tai cô bắt đầu nóng bừng lên.