Một tuần mới của Diệp Cẩm Lê trôi qua vô cùng bận rộn. Cô đầu tiên là tham gia kỳ thi nghiệp ở trường, theo cùng sắm sửa của hồi môn, còn may vài bộ quần áo.
Diệp Cẩm Lê đưa chiếc áo cô may cho Cố Vân Trạch: “Anh xem thích ? Thời gian gấp quá, em chỉ may áo thôi, quần thì chờ khi nào thời gian em may bù cho nhé.”
Thật ngay từ đầu cô cũng chỉ định may áo, quần so với áo phông ngắn tay thì tốn thời gian hơn nhiều.
Cố Vân Trạch ngẩn vài giây, trong mắt còn vài phần thể tin : “Em tự tay may ?”
Lần dạo cửa hàng mua vải, thuận miệng nhắc một câu: “Em cũng may cho một bộ nhé?”
Không ngờ cô thật sự may cho . Nghĩ đến đây, trong lòng dâng lên một trận cảm xúc khó tả, như một dòng nước ấm chảy qua, ấm áp vô cùng.
Diệp Cẩm Lê ngạo kiều : “Bằng thì ? Em lâu đấy, tay đều mỏi nhừ .”
Thật cũng đến mức đó, chỉ là một chiếc áo phông ngắn tay mà thôi, cần suy xét thiết kế dáng áo cho phù hợp, cần công phu thêu thùa tinh tế. Chiếc áo cũng là khi cô may xong váy cho , tiện tay may vá, tới tốn bao nhiêu tâm tư.
Chillllllll girl !
gì đàn ông cũng tiêu cho cô nhiều tiền như , tổng cho viên kẹo ngọt chứ.
Cô bộ lấy quần áo từ trong tay : “Anh cần ? Không cần thì trả em, về em sửa nhỏ áo cho em mặc cũng .”
Cố Vân Trạch túm c.h.ặ.t lấy cái áo: “Em đều cho , nào đạo lý đòi về.”
“Hơn nữa cái áo hợp với như , em cầm về sửa còn mệt thêm một , thế thì phiền phức lắm.”
Diệp Cẩm Lê : “Anh còn thử, hợp .”
Cố Vân Trạch ánh mắt nhu tình như nước, thẳng lăng lăng chăm chú cô, tình ý đậm đặc nơi đáy mắt như tràn ngoài.
Anh cúi xuống, giọng khàn: “Là em may cho , thế nào cũng đều là nhất.”
Diệp Cẩm Lê hô hấp cứng , trái tim ngay đó thình thịch nhảy lên. Rõ ràng lời âu yếm động lòng gì, từ trong miệng đặc biệt giống bình thường thế nhỉ.
Diệp Cẩm Lê tránh ánh mắt nóng rực của : “Không bảo nhà phân xuống , phân căn thế nào?”
Cố Vân Trạch mở cửa xe: “Lên xe , ở ghế phụ để bản vẽ mặt bằng nhà, em xem xem em ưng ý căn nào.”
Diệp Cẩm Lê về phía , kinh hỉ : “Còn gian lựa chọn ?”
Cố Vân Trạch: “Ừ, bốn căn hộ thể lựa chọn, em xem .”
Diệp Cẩm Lê cầm lấy bản vẽ cẩn thận quan sát: “Đây đều là vẽ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-24-nguyen-y-phuc-vu-em.html.]
Sơ đồ kết cấu nhà ngắn gọn sáng tỏ, diện tích mỗi phòng đều ghi chú bên , còn các loại ưu khuyết điểm cũng đ.á.n.h dấu rõ ràng. Vừa thấy liền dụng tâm.
Môi Cố Vân Trạch tự giác nhếch lên: “Ừ.”
Sau khi nhà phân xuống, liền tranh thủ thời gian nghỉ ngơi xem qua từng căn hộ. Để cô thể cảm nhận trực quan hơn, liền vẽ sơ đồ.
Diệp Cẩm Lê đôi mắt long lanh ngập tràn ý , giọng ngọt mềm: “Cố Vân Trạch, thật lợi hại nha, cái gì cũng thế?”
Cố Vân Trạch đầu thẳng phía , dư quang nhịn liếc sang bên cạnh. Anh rõ lắm biểu tình mặt cô, chỉ cô đang với .
“Vẽ cái sơ đồ đơn giản thôi mà, khó.” Tuy rằng như , nhưng độ cong khóe miệng càng vểnh lên thấy rõ.
Chú ý tới biểu cảm của , Diệp Cẩm Lê cúi đầu trộm mím môi để thành tiếng, ngay đó ngẩng đầu tiếp tục : “Em cảm thấy khó, đổi em thì chịu c.h.ế.t.”
“Đột nhiên cảm giác em ngốc quá , về em khẳng định nhiều chuyện đều phiền , bây giờ?”
Ngón tay thon dài của Cố Vân Trạch vuốt ve vô lăng, ngữ khí nghiêm túc: “Không phiền toái.”
Diệp Cẩm Lê nhất thời phản ứng kịp ý tứ trong lời của .
Cố Vân Trạch: “Chuyện của em là phiền toái. Vô luận là em , nguyện ý , đều vui lòng vì em phục vụ, hơn nữa cả đời vui vẻ chịu đựng.”
Tuy rằng cô phần diễn kịch, nhưng nào cũng ngoại lệ mà c.ắ.n câu. Đối với cô, là sinh lý cùng tâm lý cộng đồng trầm luân.
Diệp Cẩm Lê khựng , nghiêng đầu về phía .
Ánh mặt trời nghiêng nghiêng chiếu sườn mặt , khiến trông đặc biệt ch.ói mắt. Biểu cảm của nghiêm túc và chân thành. Từ góc độ sang, vặn thể thấy sống mũi tuấn tú cùng đường viền hàm rõ ràng, lưu loát.
Người khác loại lời khả năng sẽ cho cảm giác giả tạo như đang “vẽ bánh nướng”. Diệp Cẩm Lê từ ngữ khí cùng biểu cảm của thấy tràn đầy sự chân thành.
Tức khắc, trái tim cô như kim nhẹ nhàng châm một cái, cơn đau nhói qua , bắt đầu trở nên tê chua xót.
Kiếp Diệp Cẩm Lê cũng tin tưởng thứ tình yêu vô duyên vô cớ. Rốt cuộc ngay cả cận nhất cũng như , huống chi là ngoài.
Bố cô coi trọng lợi ích hết, chỉ con cái ưu tú nhất mới ông tán thành. Còn cô chẳng qua chỉ là một công cụ liên hôn , cung cấp giá trị cảm xúc đúng chỗ. Mẹ cô khi ly hôn tái giá sinh một cô con gái, đó mới là kết tinh tình yêu của bà, còn cô chỉ là bàn đạp để bà cuộc sống hơn.
Đời vận khí cô tồi, đồng thời tình con cùng tình . đây đều là tình yêu dựa quan hệ huyết thống.
Cho nên đối với thứ gọi là tình yêu nam nữ, cô vẫn duy trì thái độ quan sát.