Mà khi cô ý thức vĩnh viễn chỉ thể trở thành nền cho Diệp Cẩm Lê thì ý nghĩ cũng còn nữa.
Lý Thanh Thanh thu ánh mắt, cầm thỏi son môi mới mua tô tô lên môi, màu thật sự .
Cô nhớ rõ trong giấc mơ của , những cô gái trẻ tương lai đều dùng son môi dạng thỏi, nhỏ nhỏ xinh xinh, xoay hai cái là thể tô lên môi, chỉ tiếc là dạo khắp Bách hóa đại lâu và Cung Tiêu Xã cũng tìm thấy.
Người bán hàng ở Bách hóa đại lâu loại son môi cô chỉ thể mua ở cửa hàng hữu nghị, nhưng cửa hàng hữu nghị ở tỉnh lỵ, cô mua cũng mua .
Lý Thanh Thanh trong gương, hài lòng cong cong môi, cô giơ tay sờ sờ mái tóc uốn xoăn thời thượng của , trong văn phòng cô là trang điểm xinh nhất.
Cô chằm chằm trong gương thêm vài nữa mới cất gương trong túi.
Vị trí thật thoải mái, cách cửa sổ quá xa cảm giác tối tăm một chút, sáng sủa chút nào.
Cô dậy kéo kéo váy, đó đến mặt Dương Tĩnh, gõ gõ bàn thẳng: “Chúng đổi vị trí .”
Nói cô còn cầm một chiếc khăn lụa màu xanh . “Cái tặng cho .” Trong lời của cô mang theo một tia cảm giác ưu việt, cô chắc chắn Dương Tĩnh sẽ đổi chỗ với cô .
Tuy rằng Dương Tĩnh là cán bộ văn phòng nhưng là ăn mặc quê mùa nhất ở đây, ngay cả Tống Xuân Tú hơn bốn mươi tuổi ăn mặc còn hơn cô .
Ở nhà máy may, trừ một phân xưởng yêu cầu đặc biệt, trong nhà máy quy định cứng nhắc cán bộ văn phòng yêu cầu mặc đồng phục nhà máy, cho nên những nữ đồng chí gia cảnh khá giả, thích đều sẽ mặc váy liền áo, áo vải rung.
Giống như hai nữ đồng chí khác, ăn mặc đều trông thể diện hơn cô bé đeo kính nhiều, giày da dê nhỏ, như cô vẫn còn một đôi giày vải thủ công.
Đều là cán bộ mà một đôi giày da cũng nổi, cần cũng tiền của cô chắc chắn đều dùng để trợ cấp cho nhà.
Trước khi Lý Thanh Thanh đến việc, Thái Thành Kiệt đại khái giới thiệu cho cô tình hình nhân viên trong phòng.
Cô cũng ở đây một nữ đồng chí là con gái của chủ tịch công đoàn nhà máy.
Tuy rằng cô hiện tại coi trọng cái gọi là chủ tịch công đoàn lắm, dù nhà máy sẽ đóng cửa, bất quá ít nhất bây giờ vẫn còn phong quang, cô cũng cho chút thể diện, cho nên cô chỉ thể đưa yêu cầu với gốc gác như Dương Tĩnh.
Phải chiếc khăn lụa cô cũng mới mua hai tuần thôi, tốn của cô gần ba đồng tiền, tặng cho cô xem như là hời .
Phương Tuyết Lê ở bên hứng thú sang.
Cho Dương Tĩnh bộ như hai ngày , bây giờ thì đến trị cô .
Vẻ mặt Dương Tĩnh khẽ động: “ cần khăn lụa của .”
Lý Thanh Thanh đắc ý: “Tặng cho thì cứ nhận , thì khác còn tưởng bắt nạt .” Một cái khăn lụa mà thôi cô cho , cô hiện tại mỗi tháng chỉ tiền tiêu vặt bà bà cho, còn tiền lương, mấy đồng tiền đồ vật cô thật sự thèm để mắt.
Khóe môi Lý Thanh Thanh khẽ nhếch: “Lát nữa giúp dọn một chút , phiền .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-238-man-kich-doi-cho.html.]
Phương Tuyết Lê như xem kịch vui, thong thả uống .
Cô , như Dương Tĩnh chắc mấy ai thích .
Trông bình thường ăn mặc quê mùa, qua thấy ủ rũ.
Tống Xuân Tú vẻ mặt nhàn nhạt, lông mày cô khẽ động, gần như thu hết vẻ mặt của ở đây trong mắt.
Quan hệ của Phương Tuyết Lê và Dương Tĩnh thật sự chút lắm.
Tuy rằng Dương Tĩnh việc ở đây một năm nhưng cô hiểu về nàng chút ít ỏi.
Chillllllll girl !
Trong ấn tượng của cô , Dương Tĩnh là một đứa trẻ bối cảnh nhưng kiên cường và nỗ lực.
Có một đồng nghiệp như cũng khá , cần mẫn, bản thảo cũng tồi, thể giúp cô giảm bớt ít áp lực.
Mà Phương Tuyết Lê, một nhân viên tạm thời mới hai tháng, tuy rằng là dựa quan hệ mà , nhưng là quan hệ của Hạ T.ử Yên.
Trước đây cô cảm thấy Phương Tuyết Lê cũng là kiên định, chịu khó việc, miệng ngọt ngào, tuy rằng là một nhân viên tạm thời, nhưng so với Dương Tĩnh ít , cô còn thích Phương Tuyết Lê hơn một chút.
Khi nào thì cô đổi suy nghĩ nhỉ.
Đại khái là khi Diệp Cẩm Lê đến.
Thông qua Diệp Cẩm Lê, cô mới bắt đầu chậm rãi chú ý tới Phương Tuyết Lê đôi khi lời đều ẩn chứa thâm ý, vô tình bôi nhọ khác.
Nói đến cũng buồn thật, một hơn bốn mươi tuổi như cô còn bằng một cô bé rõ.
Bất quá, điều cũng gì, dù tất cả chuyện đều liên quan đến cô , cô chỉ cần việc của là .
Cho nên hôm nay chuyện cô cũng nhúng tay.
Văn phòng thực bình tĩnh, thật ai nấy đều tâm tư riêng, chẳng qua đều giấu kín trong bóng tối, bao giờ bộc lộ .
Dương Tĩnh trầm mặc vài giây, đang định chuyện, Diệp Cẩm Lê ở một góc khác dậy về phía Lý Thanh Thanh : “Tay chân vấn đề ?”
Lý Thanh Thanh cau mày trừng mắt sang: “Cậu mới tật !”
Diệp Cẩm Lê nhún vai: “Ồ, là hiểu lầm , thấy ngay cả cái bàn cũng dọn nổi, còn tưởng tay đứt chứ, thật là ngại quá nha.” Miệng cô ngại, nhưng môi còn ngậm một tia ý trào phúng như như .