Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 219: Về thăm mẹ]

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:28:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ cô sinh con trai xong, cô cũng tin Thái Thành Kiệt còn sẽ thích đứa con gái do vợ sinh ?

túm lấy cổ tay Thái Thành Kiệt: “ em chỉ ở gần hơn một chút thôi mà, chúng cùng việc ?”

Tưởng cô thật sự , nếu lo lắng Diệp Cẩm Lê quấn lấy Thái Thành Kiệt thì cô mới thèm nghĩ tới .

“Làm công nhân tạm thời em cũng đồng ý?”

Sắc mặt Lý Thanh Thanh rối rắm trong chớp mắt, công nhân tạm thời khó bao, công việc của cô đều là chính thức……

“Không suất công nhân chính thức ?” Diệp Cẩm Lê đều là công nhân chính thức, lúc cô xách một túi đồ lớn chính là chứng minh nhất, công nhân tạm thời liền phúc lợi đãi ngộ như .

Thái Thành Kiệt: “Không .”

mím môi: “Cũng .”

“Vậy khi nào em thể tới ? Ngày mai ?” Cô gấp chờ nổi đến mặt Diệp Cẩm Lê khoe khoang .

Thái Thành Kiệt: “Thứ hai tuần .”

Thứ hai tuần , cũng chỉ hai ngày thời gian mà thôi, cô chờ .

Sau khi nhận đáp án lòng, Lý Thanh Thanh liền rời khỏi văn phòng của , lúc ngang qua văn phòng của Diệp Cẩm Lê, cô còn cố ý chằm chằm cô đang ở góc phòng.

Diệp Cẩm Lê cũng nhận đang , ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt đắc ý của Lý Thanh Thanh.

Diệp Cẩm Lê: “……” Chỉ liếc mắt một cái cô liền nhanh ch.óng cúi đầu.

Tuần việc thoảng qua, trong nháy mắt là chủ nhật.

Hôm nay hai chuẩn chợ hoa cỏ xem loại hoa nào thích hợp trồng trong nhà .

Ban công bên vẫn đơn điệu, thêm chút màu sắc mới .

Có điều đó các cô thăm Triệu .

“Mẹ, chúng con tới .” Diệp Cẩm Lê gõ cửa.

Không chờ bao lâu Triệu Lệ Tú liền mở cửa.

Nhìn thấy đồ vật tay Cố Vân Trạch, bà bắt đầu lải nhải: “Các con xách nhiều đồ tới thế, thiếu mấy thứ .”

“Mấy đồng tiền các con giữ gửi ngân hàng ?” Thế lãng phí tiền quá.

Diệp Cẩm Lê: “Mẹ, tiền là dựa kiếm chứ dựa tiết kiệm mà , ?”

Triệu Lệ Tú liếc con gái một cái: “Chỉ con là nhiều ngụy biện.”

“Con đây là ngụy biện, rõ ràng là triết lý.”

Diệp Cẩm Lê hỏi: “Mẹ, hôm nay đóng cổng thế?” Thường ngày lúc cô tới thì cái cổng đều mở toang mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-219-ve-tham-me.html.]

Triệu Lệ Tú thở dài một tiếng: “Đây là do gần đây xuất hiện trộm cắp .”

“Mẹ, ngài đây là trộm , mất đồ vật gì quý giá chứ?”

Triệu Lệ Tú lườm con gái một cái: “Mẹ con nhạy bén như thể trộm đồ .”

Chillllllll girl !

“Con tưởng ai cũng như con , vứt bừa bãi, ngủ thì sấm đ.á.n.h bên tai cũng tỉnh, đồ đạc trộm càng .”

Diệp Cẩm Lê: “……” Triệu Lệ Tú bắt đầu công kích cá nhân .

Triệu Lệ Tú với ánh mắt u oán, yên lặng lầm bầm một câu: “Con đây là quan tâm mà, kết quả còn con.”

Triệu Lệ Tú cũng tự đuối lý, bà nghiêng đầu con gái một cái: “Được , coi như sai.”

Bà tiếp tục đề tài : “Mẹ định là một hộ gia đình ở phố trộm. Mất hơn hai trăm đồng tiền đấy.”

Diệp Cẩm Lê hỏi: “Báo công an ạ?”

Triệu Lệ Tú: “Ngay hôm đó liền báo công an, nhưng chả điều tra gì.” May mắn tiền của bà đều gửi ngân hàng, sổ tiết kiệm cũng bà giấu ở một nơi bí mật.

Nếu bà mà mất ngần tiền, phỏng chừng cả năm đều ngủ ngon.

Hơn hai trăm đồng, bà ít nhất cũng dành dụm một năm rưỡi mới con .

Cho nên hai ngày nay dù ở nhà bà cũng đóng cửa cài then c.h.ặ.t chẽ, rốt cuộc căn nhà chỉ một bà ở, nếu tên trộm nhân lúc bà để ý lẻn thì phiền phức to.

“Mẹ, là thời gian qua chỗ bọn con ở .” Diệp Cẩm Lê đ.á.n.h giá một vòng, tuy rằng nhà tường bao nhưng đối với một đàn ông trưởng thành mà , nếu trèo tường thì vẫn đơn giản.

Triệu Lệ Tú cong môi: “Lo lắng cho già ?”

Diệp Cẩm Lê ngữ khí khẳng định: “Đương nhiên ạ.” Cô đảo lo lắng tiền của Triệu Lệ Tú trộm, cô bà thường chỉ mang chút tiền lẻ, còn đều gửi ngân hàng, hơn nữa Triệu Lệ Tú giấu tiền cũng nghề, bình thường khẳng định tìm thấy.

Cô là lo lắng vấn đề an thể của Triệu Lệ Tú.

“Yên tâm , nơi vẫn an , hàng xóm láng giềng đều là quen, ban ngày qua cũng ít, cho dù kẻ trộm đồ thì ban ngày cũng dám tay.”

“Hộ gia đình trộm cũng là vì cả nhà họ về quê tế tổ hai ngày , ở nhà, hơn nữa nhà họ ở tận cùng bên trong con ngõ , bình thường mấy qua đó.”

Diệp Cẩm Lê: “Vậy buổi tối thì ?”

Triệu Lệ Tú: “Buổi tối thì càng cần lo lắng, tắm rửa xong liền nhà, chỉ cần khóa kỹ cửa thì ngoài cũng .”

“Trừ phi phá cửa xông , nhưng mà dám động tĩnh lớn như , chạy tới bắt chắc.”

Diệp Cẩm Lê cách nào đổi ý định của Triệu Lệ Tú nên cũng chỉ đành gật đầu.

Diệp Cẩm Lê nhắc tới chuyện ở nhà máy: “Xưởng bọn con đó cũng mất đồ, 500 cái quần áo cánh mà bay.”

Triệu Lệ Tú kinh ngạc: “500 cái? Đây cũng con nhỏ, tìm ?”

 

[

Loading...